Ngốc phu quân C10


Chương 10:

Bên phải góc trước chính điện Thần Hi cung có một vườn thương tùng rất lớn, ngày thường Hiên Viên Hạo Thành thích đến đây chơi đùa. Hoàng đế liền sai người tại hạ thương tùng làm thành một cái bàn đu dây rất lớn, Hiên Viên Hạo Thành chơi đùa mệt mỏi liền có thể ở chỗ đó nghỉ ngơi. Lúc này, Hiên Viên Hạo Thành đang lôi kéo Tô Mộ Tịch ngồi ở trên bàn đu dây, hai người thảo luận không ngừng về chú chim sơn ca nhỏ. Tô Mộ Tịch thường thường bị Hiên Viên Hạo Thành toát ra những câu làm người ta không nói được lời nào  biến thành cười ha ha.

Khi Hiên Viên Hạo Dạ cùng Tô Hồng Diệu tiến vào thì nhìn đến  cảnh tượng hân hoan này, tiểu thái giám tại cửa quét tước gặp hai người tiến vào, việc quỳ xuống hành lễ. Tô Mộ Tịch nghe được tiếng tiểu thái giám thỉnh an, ngẩng đầu lên, nhìn thấy là Tam ca của mình đến đây, vội chạy đi qua, thế này mới nhìn đến Hiên Viên Hạo Dạ cũng đứng ở một bên. Liễm hạ tươi cười sáng lạn vừa rồi, cung kính loan hạ thân hành lễ: “Thần nữ tham kiến Dạ hoàng tử.”

Hiên Viên Hạo Thành cũng đã đi tới, nhìn thấy Hiên Viên Hạo Dạ thì bất an lôi kéo tay Tô Mộ Tịch kêu lên: “Hoàng, hoàng huynh.” Vì sao hoàng huynh lại ở chỗ này? Ngày thường hắn không đến đây , có phải hắn (Hạo Thành) lại làm sai cái gì hay không? Nhớ tới lần trước mẫu hậu dẫn hắn đi Tử Kim cung, hắn không cẩn thận đánh nát nến ngọc lưu ly của hoàng huynh, ánh mắt hoàng huynh nhìn hắn khi ấy đến bây giờ hắn còn nhớ rõ.

“Ân.” Hiên Viên Hạo Dạ nhìn bộ dáng hai người, cảm thấy vô duyên vô cớ thực bực bội. Hiên Viên Hạo Thành chính là một tên ngốc, Tô Mộ Tịch có tất yếu phải đối tốt với hắn như vậy sao? Vì lấy lòng phụ hoàng cùng hoàng hậu sao?

“Hồng Diệu tham kiến Thành hoàng tử.” Tô Hồng Diệu xem bộ dáng hai người ở chung vừa rồi, yên tâm. Thành hoàng tử này mặc dù có điểm ngốc nhưng sẽ không khi dễ Tịch Nhi. Nghĩ, cung kính thỉnh an Hiên Viên Hạo Thành.

Hiên Viên Hạo Thành nghe được thanh âm Tô Hồng Diệu, thế này mới quay đầu nhìn hắn. Hồng Diệu? Tiểu đầu cố gắng nghĩ nghĩ: Hạo Thành, đại ca của ta kêu Hồng Diệp, nhị ca kêu Hồng Xán, Tam ca kêu Hồng Diệu,khi ngươi gặp đến bọn họ cũng không nên nhận sai . Dùng sức gật gật đầu: “A, ta đã biết, ngươi là Tam ca ca của Tịch Nhi, đúng hay không?” Nói xong, lại xoay người nhìn Tô Mộ Tịch: “Tịch Nhi, ta thật thông minh đúng hay không, ta đều nhớ rõ Tam ca của ngươi kêu Hồng Diệu nga!” Hai mắt sáng long lanh , liền hy vọng Tô Mộ Tịch có thể khen hắn một câu.

Hiên Viên Hạo Dạ lạnh lùng nhìn thoáng qua, quả nhiên là một tên ngốc.

Tô Mộ Tịch làm như không thấy Hiên Viên Hạo Dạ khinh thị, cười nhìn Tô Hồng Diệu i, đối với Hiên Viên Hạo Thành khẩn cầu, khuôn mặt nhỏ nhắn khen nói: “Ân, Hạo Thành thực thông minh. Vậy ngươi trước mang tiểu Linh Nhi hồi đông điện được không? Tịch Nhi có chuyện cùng Tam ca ca nói.”

Hiên Viên Hạo Thành ủy khuất đô hạ miệng, có chuyện gì không thể nói trước mặt hắn chứ? Nhưng mà, vẫn ngoan ngoãn gật gật đầu bĩu môi nói: “Hảo, vậy lát nữa ca ca Tịch Nhi ở lại Thần Hi cung ăn cơm cơm được không? Ta để Đinh ma ma làm đồ ăn ngon .” Tịch Nhi ca ca đâu, hắn phải quan tâm nhiều, Tịch Nhi mới có thể cao hứng.

Tô Hồng Diệu ngẩn ngơ một chút, không nghĩ tới Hiên Viên Hạo Thành cư nhiên có thể nói như vậy, lập tức đáp: “Hồng Diệu tạ Thành hoàng tử.”

Lúc lắc tay nhỏ bé: “Không cần cảm tạ, ca ca của Tịch Nhi liền là ca ca của ta.” Ca ca Tịch Nhi thật tốt, không có khinh thường hắn đâu, cao hứng ôm tiểu sơn ca chạy về đông điện của mình.

Tô Mộ Tịch bật cười nhìn hành động của hắn giống như đứa nhỏ, trong lòng ấm áp . Thật sự là tên ngốc đâu, ngươi đối tốt với hắn một phần, hắn sẽ đối tốt lại với ngươi mười phần.

Hiên Viên Hạo Dạ nhìn Tô Mộ Tịch cười đến vui vẻ với Hiên Viên Hạo Thành, trong lòng có chút đổ hoảng, lập tức cũng không có tâm tình thân cận cùng Tô Mộ Tịch: “Hồng Diệu, ngươi đã đến nơi này, như vậy huynh muội các ngươi tán gẫu đi, bổn hoàng tử về Tử Kim cung trước.”

“Cung tiễn Dạ hoàng tử.” Tô Mộ Tịch giờ phút này ước gì hắn mau cút, chính mình hảo trò chuyện cùng Tam ca. Đối với Hiên Viên Hạo Dạ, Tô Mộ Tịch cũng không biết dùng tâm tính gì đối mặt hắn, không có khả năng đợi hắn giống như kiếp trước vậy, nhưng cũng không thể nói rõ có bao nhiêu hận hắn, nhiều lắm là hận chính mình có mắt không tròng thôi. Chính là không quen nhìn hắn gây ra bao nhiêu chuyện với Hạo Thành sau này, được thiên hạ cũng không thả cho Hạo Thành cùng hoàng hậu một con đường sống. Nhớ tới đại hỏa Từ Ninh cung, nhớ tới bộ dáng Hạo Thành khi bị người khi dễ còn gắt gao ôm bài vị của mình không cho người ta đụng tới, tâm nắm thật chặt. Kiếp này, sẽ không có chuyện như vậy xảy ra, mặc kệ Hiên Viên Hạo Dạ có phải hoàng đế hay không.

Đợi Hiên Viên Hạo Dạ đi xa, Tô Mộ Tịch mới lôi kéo Tô Hồng Diệu ngồi vào bàn đu dây, không ngừng hỏi: “Tam ca, sao huynh lại tới đây? Trong nhà mọi người có khỏe không? Chuyện muội dặn dò huynh có làm tốt hay không?”

“Tịch Nhi, muội hỏi nhiều như vậy một lúc, Tam ca biết trả lời  như thế nào?” Nhìn lại muội muội biến thành một tiểu gà mái, Tô Hồng Diệu có chút bất đắc dĩ nói. Nhưng thấy nàng tâm khai vui vẻ , hắn lại cảm thấy chính mình yên tâm không ít, sờ sờ đầu Tô Mộ Tịch: “Tịch Nhi yên tâm đi! Trong nhà không có chuyện gì. Chỉ là cha nương thực lo lắng cho muội, thế nào cũng phải để ta tiến cung đến xem muội trong cung có chịu cái gì ủy khuất hay không?”

Tô Mộ Tịch lúc này mới yên lòng, xem ra Cận Băng Tâm còn không có hành động đâu. Hắc hắc cười nói: “Muội có thể chịu cái gì ủy khuất.Muội không để cho người khác chịu ủy khuất đã là tốt rồi.” Cao ngạo giơ lên đầu, vẻ mặt đắc ý nhìn Tô Hồng Diệu.

“Không có là tốt rồi, nhìn muội cùng Thành hoàng tử ở chung tốt như vậy, cha nương  cùng chúng ta cũng không có gì phải lo lắng nữa . Chính là Tịch Nhi phải chiếu cố chính mình cho tốt.” Tô Hồng Diệu cười nhéo nhéo má phấn của Tô Mộ Tịch, công đạo nói.

“Tam ca, muội biết mà, mọi người không cần lo lắng.” Tô Mộ Tịch thật mạnh gật đầu, trong lòng ấm áp , cảm giác có người quan tâm thật tốt. Nhớ lại kiếp trước, Tô Mộ Tịch có chút cô đơn tựa đầu vào vai Tô Hồng Diệu.

Cảm giác được muội muội không vui, Tô Hồng Diệu lo lắng hỏi: “Làm sao vậy? Chớ không phải là Tịch Nhi bị cái gì ủy khuất?”

Dùng sức bức đến nước mắt tràn đến hốc mắt trở về, làm nũng nói: “Không, không có, gặp mọi người quan tâm muội như vậy, Tịch Nhi rất vui vẻ thôi.”

Tô Hồng Diệu sủng nịch lôi kéo bím tóc Tô Mộ Tịch: “Nha đầu này… Đúng rồi, mấy ngày nay thân thể Tuyết Nhi không được tốt, trong nhà mọi người thực…”

Nghe đến đó, Tô Mộ Tịch đột ngột ngồi thẳng dậy, nàng chỉ biết không đơn giản như vậy. Cận Băng Tâm kia quả nhiên không chịu nổi , không được, quyết không thể làm cho chuyện này cứ tiếp tục như vậy: “Tam ca, mấy ngày nay cha thường xuyên đi Trà Tuyết viên sao?” Kiếp trước sau khi Tô Mộ Tịch tiến cung cũng không quá quan tâm chuyện Tô phủ, nhưng nàng vẫn nhớ rõ là về sau cha lên làm Thừa tướng mới nạp Cận Băng Tâm làm thiếp . Sao, Cận Băng Tâm sớm như vậy đã có dự mưu?

“Cha chỉ đi qua hai lần, gần đây sự việc triều đình khiến người không phân thân ra được.” Tô Hồng Diệu tổng cảm thấy Tô Mộ Tuyết bệnh một hồi rồi có chút kỳ quái, nhưng cụ thể chỗ nào hắn lại không thể nói rõ.

“Nga,vậy đại phu có nói thân mình Tuyết Nhi là chuyện gì xảy ra hay không? Nữ nhi gia thân mình phải cẩn thận chút mới phải.” Nghĩ biện pháp cũng phải biết xuống tay từ chỗ nào.

“Đại phu nói Tuyết Nhi là cảm phong hàn, hơn nữa tưởng niệm quá độ, mới có thể bị bệnh lợi hại vậy .” Tô Hồng Diệu cũng hiểu được có chút buồn cười, ngày thường Tuyết Nhi cùng Tịch Nhi quan hệ quả không tồi,nhưng tuổi còn nhỏ sao biết tưởng niệm quá độ ?

Tô Mộ Tịch nghe xong sửng sốt, tưởng niệm quá độ, rất buồn cười . Cảm tình của nàng cùng Tô Mộ Tuyết đâu có tốt đến loại tình trạng này , nhưng mà, không thể không nói chiêu này Cận Băng Tâm dùng đúng rồi. Lúc này, cho dù không chiếm được phụ thân thường xuyên thăm, cũng có thể làm cho mẫu thân đối nàng tâm sinh thương hại, nàng không ở Tô phủ, nương tự nhiên sẽ đem yêu thương chuyển tới trên người Tô Mộ Tuyết một ít: “Tam ca, ngày mai muội sẽ xin hoàng hậu nương nương phái ngự y đi xem.” Đến lúc đó xem lời nói dối của các ngươi che lấp như thế nào?

“Ân, Tịch Nhi lo lắng chút cũng là có thể .” Tô Hồng Diệu tổng cảm thấy chuyện này không đơn giản, Tịch Nhi có thể để ngự y ra mặt tự nhiên là tốt.

“Tịch Nhi, Tam ca ca mau chút đi vào dùng bữa đi! Đừng để bị đói .” Hiên Viên Hạo Thành đưa tay vẫy vẫy, vẻ mặt vô thố kêu hai người. Gọi Tam ca ca so với Tô Mộ Tịch còn thân thiết hơn, biến thành Tô Hồng Diệu cũng không dám lên tiếng trả lời .

Thấy không có người đáp lại hắn, Hiên Viên Hạo Thành vô tội nâng mắt nhìn hai người, có phải hắn nói sai cái gì hay không? Đáng thương hề hề nhìn về phía Tô Mộ Tịch, Tô Mộ Tịch phục hồi tinh thần lại, nàng xác định Tam ca ca quả thật bị Hiên Viên Hạo Thành dọa đến: “Hạo Thành, nếu có người khác ở thì không cho kêu như vậy, về sau cứ kêu ca ca Tịch Nhi là được , biết không?”

Ngoan ngoãn gật đầu: “Ân, Thành Nhi đã biết.” Tam ca ca Tịch Nhi hắn không thể kêu sao? Vì sao?

Tô Hồng Diệu tại bên cạnh xem hai người hỗ động mà sửng sốt, như thế nào đều cảm thấy muội tử nhà mình đang dỗ tiểu hài tử đâu? Nhưng mà, khó được khi thấy muội muội kiên nhẫn với người như vậy, trong lòng cảm thấy muội muội thật sự tốt hơn lúc còn nhỏ không ít.

Trong phòng, Hiên Viên Hạo Thành không ngừng nói cái này ăn ngon cái kia ăn ngon với Tô Hồng Diệu, bất diệc nhạc hồ . Đừng nhìn hắn cười đến vui vẻ, hắn vẫn là có nho nhỏ tâm tư . Tam ca ca Tịch Nhi cao hứng , sẽ nói tốt mình với Tịch Nhi, như vậy Tịch Nhi sẽ vĩnh viễn không rời khỏi mình . Hắn thích Tịch Nhi, bởi vì Tịch Nhi là người tốt nhất với hắn trừ bỏ phụ hoàng mẫu hậu còn có Đinh ma ma, Tịch Nhi đối hắn tốt, hắn cũng muốn đối tốt với mọi người bên người Tịch Nhi: “Tịch Nhi ca ca, ăn đầu sư tử kho tàu này, Đinh ma ma tự mình làm , ngon lắm.”

Tô Hồng Diệu là thật tâm có chút ngồi không yên, bộ dáng Thành hoàng tử giống một con mèo nhỏ tốt với chủ nhân. Tuy rằng bộ dáng nhìn đáng yêu, nhưng nếu Hoàng Thượng nhìn đến không bổ hắn mới là lạ: “Thành, Thành hoàng tử, Hồng, Hồng Diệu sẽ ăn , ngài không cần phải lo cho ta.”

Nhìn Tam ca bị Hiên Viên Hạo Thành biến thành mồ hôi lạnh đầy đầu, trên mặt Tô Mộ Tịch bất giác treo đầy tươi cười: “Hạo Thành, đừng tưởng rằng có Tam ca ở đây, ngươi sẽ không cần hảo hảo ăn cơm . Tam ca có tay tự mình ăn, ta sẽ coi ngươi có ăn hết cơm trong chén không, bằng không ngày mai sẽ không chơi cùng ngươi.”

Ủy khuất nhìn Tô Mộ Tịch liếc mắt một cái, vì sao điểm cẩn thận ấy đều bị Tịch Nhi biết chứ, ô ô…

Một phòng nha hoàn ma ma nhìn hắn như vậy, đều đau lòng cực kỳ. Nhưng cũng biết Tô Mộ Tịch là vì tốt cho Thành hoàng tử, cũng không dám nhiều lời .

Trà Tuyết viên, Cận Băng Tâm lạnh nhạt nhìn Tô Thanh Hiệp cùng Vương Hương Tú tướng giai rời đi. Từ ái bưng lên chén thuốc không nóng không lạnh, uy Tô Mộ Tuyết uống dược. Trong lòng cũng không ngừng quay cuồng, vì sao hắn vẫn không them liếc nhìn mình một cái?

“Băng di, tỷ tỷ không ở đây, cha cùng nương quả nhiên chỉ quan tâm ta .” Vẻ mặt Tô Mộ Tuyết đầy ý cười, căn bản không có bộ dáng ốm yếu vừa rồi.

“Nhị tiểu thư, ngươi biết cái gì? Đó là nương ngươi tưởng niệm danh nghĩa tỷ tỷ. Ngươi phải cố gắng làm cho trong lòng bọn họ chỉ có một nữ nhi là ngươi mới được, biết không?” Cận Băng Tâm đau lòng sờ sờ mặt Tô Mộ Tuyết.

Ân, ta đã biết Băng di.” Tô Mộ Tuyết vừa uống thuốc, buồn ngủ liền đến đây.

“Nhị tiểu thư ngủ đi!” Cận Băng Tâm đỡ nàng nằm ngủ, đắp chăn cẩn thận. Ngồi ở một bên, qua một canh giờ, Tô Mộ Tuyết thật sự ngủ say. Mới đứng lên, xốc lên một góc chăn, đi đến bên cửa sổ, mở cửa sổ ra. Mới ra nội thất, công đạo với nha hoàn canh cửa: “Cẩn thận trông giữ , không cho phép đi vào quấy rầy nhị tiểu thư nghỉ ngơi.”

“Dạ.” Trà Tuyết viên vẫn là Cận Băng Tâm quản sự, chuyện nàng phân phó nha hoàn tự nhiên không dám vi phạm.

2 responses »

Bình loạn a, bình loạn a

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s