Ngốc phu quân C9


Chương 9:

 

 

Hai người từ Quan Sư cung đi ra, Hiên Viên Hạo Thành liền buồn rầu cau mày, vừa thấy liền biết hắn có tâm sự. Đi trong chốc lát, Tô Mộ Tịch rốt cục nhịn không được ngừng lại, giữ chặt tay hắn đi vào bên trong một cái đình, chúng cung nữ ma ma tự nhiên là không dám cùng đi qua . Tô Mộ Tịch để Hiên Viên Hạo Thành ngồi vào một ghế đá, hỏi: “Hạo Thành, đã xảy ra chuyện gì? Vì sao không vui?”

“Không… Không có…” Hiên Viên Hạo Thành vô tội trốn tránh ánh mắt Tô Mộ Tịch, tay nhỏ bé đều hoảng không biết nên để đâu.

Tô Mộ Tịch vừa thấy đã biết tiểu thí hài này đang nói dối, còn trang: “Hạo Thành, Tịch Nhi là thê tử tương lai của ngươi, đúng hay không?”

Ánh mắt vô tội nhìn về phía Tô Mộ Tịch, dùng sức gật gật đầu.

Tô Mộ Tịch tiếp tục dụ dỗ: “Vậy ngươi có biết cái gì là thê tử không? Thê tử thú tới là để làm gì không?”

Sờ sờ đầu đáp: “Thành Nhi biết, thê tử là người bồi Thành Nhi cả đời. Thú tới làm gì ? Thú tới làm gì ? …” Hiên Viên Hạo Thành vuốt đầu nửa ngày cũng không nghĩ ra được, mẫu hậu không nói qua cho hắn biết. Tội nghiệp nhìn về phía Tô Mộ Tịch, hy vọng nàng có thể nói cho mình hay.

Tô Mộ Tịch thấy gian kế thực hiện được, làm bộ như tiểu đại nhân sờ sờ đầu Hiên Viên Hạo Thành: “Thê tử, chính là khi ngươi có chuyện gì không vui hoặc là mất hứng đều phải nói với nàng. Ngươi nếu không nói, Tịch Nhi sẽ không thể làm thê tử của Hạo Thành, có biết không?”

“Thật… Thật vậy chăng?” Vừa nghe Tô Mộ Tịch nói không thể làm thê tử của hắn, Hiên Viên Hạo Thành gấp đến độ đỏ ánh mắt, việc lôi kéo tay Tô Mộ Tịch.

Lúc này, đổi Tô Mộ Tịch thật mạnh gật đầu : “Đương nhiên là thật a, ngươi không nói cho Tịch Nhi vì sao ngươi không vui, Tịch Nhi sẽ không thể làm thê tử của Hạo Thành,ngày mai ta phải hồi Tô phủ .” Vì sao nhìn con ngươi đen vô tội của Hiên Viên Hạo Thành, Tô Mộ Tịch cư nhiên có loại cảm giác lừa gạt tiểu hài tử.

( Mỗ Vân nhịn không được : Ngươi chính là đang lừa gạt Thành Nhi nhà ta mà ●

Hiên Viên Hạo Thành: Ngươi… A di ngươi là ai? Tránh ra được không, ngươi ở đây, Tịch Nhi nhà ta thấy sẽ mất hứng .

Mỗ Vân bi thúc mở to hai mắt, con cư nhiên không tiếp thu thân mẹ , ::>_<:: ô ô… Không sống… Ô ô… )

“Vậy… Vậy Thành Nhi nói với ngươi… Ngươi không cần không làm thê tử Thành Nhi được không?” Giữ thật chặt tay Tô Mộ Tịch, sợ Tô Mộ Tịch chạy.

Nhìn bộ dáng hắn đáng yêu, Tô Mộ Tịch nhịn không được dùng tay kia nhéo nhéo mặt Hiên Viên Hạo Thành, đáp: “Hảo, Tịch Nhi nghe Thành Nhi nói.”

Hiên Viên Hạo Thành cúi đầu,nửa ngày mới nói nói: “Tịch Nhi, có phải ta thực vô dụng hay không?”

“Không có, Hạo Thành làm sao có thể vô dụng đâu, vì sao lại nghĩ như vậy chứ?” Tô Mộ Tịch không nghĩ tới hắn sẽ nói điều này, giật mình sửng sốt một chút hỏi.

“Thành Nhi chính là vô dụng, vừa mới rồi mặc dù mẫu hậu nói chuyện cùng Thành Nhi, nhưng Thành Nhi biết, mẫu hậu chính thất vọng với ta rồi, bởi vì ta không có thông minh như hoàng huynh vậy. Tịch Nhi, nàng có thể nào cũng thất vọng về Thành Nhi hay không? Nàng không cần thất vọng về Thành Nhi được không? Thành Nhi, Thành Nhi sẽ cố gắng biến thông minh mà.” Hiên Viên Hạo Thành nói xong thì hốc mắt hồng hồng , hắn vẫn đều biết hắn không có thông minh như hoàng huynh, cho nên nhóm tiểu bằng hữu đều không thích chơi cùng hắn. Hiện tại hắn có Tịch Nhi, chỉ sợ Tịch Nhi cũng giống các tiểu bằng hữu khác, bởi vì hắn không thông minh liền không thích hắn .

Thì ra Hạo Thành có biết, tuổi nhỏ còn mà đã mẫn cảm như vậy sao? Trách không được hắn sợ mình rời đi như vậy. Trước khi Tô Mộ Tịch tiến cung đã suy nghĩ thật lâu, trong lòng đã có biện pháp giúp Hiên Viên Hạo Thành. Sờ sờ đầu của hắn: “Tịch Nhi vĩnh viễn sẽ không thất vọng về Hạo Thành, chính là Hạo Thành muốn cho mẫu hậu vui vẻ sao? Tịch Nhi có biện pháp nga!”

Nghe xong, ánh mắt Hiên Viên Hạo Thành sáng long lanh nhìn Tô Mộ Tịch vẻ mặt chờ mong: “Thật sự sao? Biện pháp gì?” Chỉ cần mẫu hậu vui vẻ,bảo hắn làm cái gì hắn cũng đều nguyện ý .

Chỉ cần…” Tô Mộ Tịch còn chưa nói, Hiên Viên Hạo Thành giống như nghe được cái gì, liền bỏ chạy ra khỏi đình.

Tô Mộ Tịch vừa thấy, cũng đuổi theo, khi đuổi tới chỗ hắn, thấy hắn ôm con chim nhỏ nhất thấp giọng không biết nói cái gì đó? Đinh ma ma các nàng tự nhiên cũng theo tới , nhìn thấy Hiên Viên Hạo Thành lại vờ ngớ ngẩn , Tống ma ma lạnh lùng cười cười, tiểu nha đầu lừa đảo này gặp được bộ dáng Hiên Viên Hạo Thành vờ ngớ ngẩn còn có thể tốt với hắn được không?

Tô Mộ Tịch ngồi xổm xuống thân, hỏi: “Hạo Thành ngươi làm sao vậy?”

“Tịch Nhi, tiểu Linh Nhi bị thương, chúng ta cứu cứu nó được không?” Hiên Viên Hạo Thành đáng thương hề hề nhìn Tô Mộ Tịch, rất sợ nàng cự tuyệt chính mình.

“Tiểu Linh Nhi là chỉ chim sơn ca nhỏ này sao?” Tô Mộ Tịch chỉ vào chim sơn ca trong tay Hiên Viên Hạo Thành, hỏi.

“Ân, mẫu thân tiểu Linh Nhi đi ra ngoài. Tiểu Linh Nhi muốn bay đi tìm mẫu thân, nhưng mà không bay lên được, mới rơi xuống đất bị thương.” Hiên Viên Hạo Thành còn thật sự giải thích với Tô Mộ Tịch, chỉ sợ Tô Mộ Tịch cảm thấy hắn là ngốc tử.

“Ân, hảo, chúng ta bắt nó mang về Thần Hi cung trước được không?” Tô Mộ Tịch bật cười, tưởng cứu chim nhỏ liền cứu thôi, còn biên cái chuyện xưa tới làm cái gì?

“Hảo.” Nghe Tô Mộ Tịch đáp ứng, khuôn mặt nhỏ nhắn lập tức sáng lên, Tịch Nhi đối hắn thực tốt, một tay lôi kéo Tô Mộ Tịch, một tay thật cẩn thận che chở chim nhỏ đi về hướng Thần Hi cung.

Tống ma ma mở to hai mắt nhìn, có chỗ nào lầm vậy? Tô Mộ Tịch cư nhiên một chút cũng không có ý tứ cười nhạo. Thế này thì phải làm sao? Dạ hoàng tử còn muốn dùng việc này để nàng mượn sức Tô Mộ Tịch đâu. Nếu, Tô Mộ Tịch căn bản không xem Hiên Viên Hạo Thành là ngốc tử, vậy muốn nàng mượn sức Tô Mộ Tịch như thế nào?

Hiên Viên Hạo Thành một hồi tự mình đến đông điện, kêu Băng Lan tìm mảnh vải, bất đắc dĩ bang nửa ngày cũng không xó băng tốt, miệng không ngừng nói: “Tiểu Linh Nhi thực xin lỗi, thực xin lỗi…” Tiểu sơn ca đáng thương hề hề nhìn hắn: đứa nhỏ này vì sao còn không có băng bó tốt đi? Nó đau quá , ô ô…

Tô Mộ Tịch lấy được dược từ tây điện đến, tiến đông điện liền nhìn thấy hình ảnh Hiên Viên Hạo Thành ôm chim nhỏ nói xin lỗi. Cười cười đi qua, lấy mảnh vải trong tay Hiên Viên Hạo Thành qua: “Hạo Thành, để ta đến đây đi!” Nói xong, gắn chút bột thuốc giảm đau trên mảnh vải, cẩn thận băng bó cho tiểu sơn ca: “Xem, ổn rồi này!”

Hiên Viên Hạo Thành kéo kéo tóc mình, vẻ mặt hâm mộ: “Tịch Nhi, Tịch Nhi hảo thông minh.” Hắn là ngu ngốc, bao đã lâu mà cũng chưa bao tốt.

“Thành Nhi cũng thực thông minh nha! Cứu tiểu Linh Nhi, chờ vết thương của tiểu Linh Nhi tốt lắm, chúng ta đưa nó trở về tìm mẫu thân được không?” Gặp bộ dáng Hiên Viên Hạo Thành vẻ nhụt chí, Tô Mộ Tịch lên tiếng đổi chủ đề.

“Ân, hảo…” Vừa nói xong, chợt nghe tiểu sơn ca líu ríu kêu lên. Hiên Viên Hạo Thành cố gắng cúi đầu, một hồi lâu tiểu sơn ca không kêu nữa mới ngẩng đầu nói: “Tịch Nhi, tiểu Linh Nhi nói nó không đau , muốn ta cám ơn nàng thay nó.”

Tô Mộ Tịch há hốc mồm, tình huống gì đây a, lại là tiểu tử kia tự mình nghĩ ra được đi! Không đành lòng thấy hắn thất vọng, Tô Mộ Tịch cười nói đáp: “Vậy ngươi giúp ta  nói với nó, không cần cảm tạ!”

“Ân, hảo.” Nói xong Hiên Viên Hạo Thành lại kích động cúi đầu nói tiếp cùng tiểu sơn ca, một người một chim nói lên nói xuống thực có dáng, Tô Mộ Tịch nhìn xem không khỏi bật cười .

Đinh ma ma cuối cùng an tâm, không bao giờ phải lo lắng Tô tiểu thư sẽ khinh thường Hiên Viên Hạo Thành. Tống ma ma càng xem mặt càng trầm, chuyện Dạ hoàng tử công đạo nàng càng ngày càng không hy vọng . Hoa Ngữ há hốc mồm, tiểu thư nhà nàng từ khi nào thì có kiên nhẫn như vậy? Xảo Tâm nhìn, càng ngày càng cảm thấy Tô tiểu thư chính là cái tiểu hài tử, mấy ngày trước đây khẳng định là nàng nhìn lầm rồi.

Hiên Viên Hạo Dạ trở lại Tử Kim cung liền ngồi yên ở một bên, Vi ma ma duy nhất có thể đến gần Hiên Viên Hạo Dạ đi đến bên người hắn, quy củ hành lễ: “Hoàng tử, ngài suy nghĩ cái gì?”

“Ma ma, ngươi gặp qua Tô Mộ Tịch chưa?” Hiên Viên Hạo Dạ hoàn hồn, có chút bất an hỏi.

“Gặp qua, chỉ là một tiểu cô nương mà thôi.” Cũng không có gì chỗ đặc biệt, chẳng lẽ… Nghĩ đến khả năng đó, thanh âm lập tức lạnh lùng nói: “Hoàng tử, chớ không phải là người động tâm tư gì với nàng ta chứ? Nhớ rõ ( nàng ) đã nói, người không thể động tâm tư đối với bất luận kẻ nào.” Vi ma ma trên mặt lạnh lùng, nhắc nhở hắn.

“Ma ma tưởng đi nơi nào , ta chỉ là cảm thấy này Tô Mộ Tịch thực không đơn giản.” Hiên Viên Hạo Dạ nhíu mày nhớ tới lần đầu tiên gặp Tô Mộ Tịch, tuy rằng nàng cực lực che giấu, nhưng hắn vẫn phát hiện nàng đối với mình có chút ý chán ghét. Hắn cùng Tô Mộ Tịch chưa từng  gặp qua, chán ghét này từ đâu mà đến?

“Nhưng mà là cái tiểu nha đầu thôi, Dạ hoàng tử đối nàng dụng tâm chút. Nhưng mà, chớ quên thân cận nàng, nàng sẽ là một quân cờ rất hữu dụng đó.” Trên mặt Vi ma ma biểu tình bí hiểm. Tô Mộ Tịch cũng không chỉ là quân cờ hữu dụng thôi, mà còn là một cây lao đâm xuyên Lâm Ánh Nguyệt cùng Hiên Viên Hạo Thành.

“Ma ma, ta biết được.” Hiên Viên Hạo Dạ còn có chút lo lắng, tổng cảm thấy ma ma quá coi thường Tô Mộ Tịch . Cũng thế, hắn nhiều chú ý là có thể .

“Ân,người an bài bên người Lâm Ánh Nguyệt vẫn chưa không có bị động qua đi?” Vi ma ma ngày thường rất ít rời đi Tử Kim cung, cho nên có chuyện gì đều do Hiên Viên hạo Dạ nói cho nàng. Mà nàng, hội an lập hết thảy bên người Hiên Viên Hạo Dạ.

“Không động thủ qua.” Hôm nay hắn còn thấy cung nữ kia , tầng dưới cùng, tiểu cung nữ không bắt mắt nhất.

“Vậy là tốt rồi, người hảo hảo đi theo học tập Thôi Thái Phó đi! Nô tỳ đi xuống trước .” Vi ma ma treo đầy ý cười, lui xuống. Chỉ cần Lâm Ánh Nguyệt không hoài thêm đứa nhỏ, giang sơn này sớm hay muộn sẽ là của Hiên Viên Hạo Dạ . Chỉ cần Hiên Viên Hạo Dạ làm hoàng đế, như vậy… ( chú ý: mọi người khả năng sẽ thấy có chút kỳ quái, nhưng tiếp tục xem sẽ biết. )

Trong chốc lát, Vi ma ma lại quay vào: “Dạ hoàng tử, Tô tam công tử đến đây.” Bộ dáng hoàn toàn quy củ, giống như vừa rồi vô lễ hết thảy đều là giả .

“Để hắn vào đi!”

“Dạ.” Vi ma ma lui đi ra ngoài không bao lâu, Tô Hồng Diệu liền vào đến: “Hồng Diệu tham kiến Dạ hoàng tử.”

” Hôm nay Hồng Diệu sao lại bỏ được việc mà đến Tử Kim cung , ngày thường bổn hoàng tử muốn thỉnh đều không thỉnh được .” Hiên Viên Hạo Dạ đối với chuyện Tô Hồng Diệu đến đây trong lòng đã muốn nắm chắc, nhưng vẫn nhịn không được lên tiếng trêu chọc.

“Dạ hoàng tử nói đùa, Hồng Diệu hôm nay là có sự muốn nhờ.” Tô Hồng Diệu cũng không quanh co lòng vòng, nói thẳng ý đồ đến.

“Cầu cái gì? Nói tới nghe một chút.”

“Thỉnh Dạ hoàng tử mang ta đi gặp muội muội một lát, Hồng Diệu có việc nói với nàng.” Tịch Nhi tiến cung cũng mấy ngày , mọi người trong nhà thực lo lắng, bất đắc dĩ hậu cung trọng địa cũng chỉ có hắn có thể tìm cái cớ tiến vào.

“Trực tiếp đi là có thể , làm gì đến cầu ta.” Hiên Viên Hạo Thành nhớ tới Tô Mộ Tịch mặt lạnh với mình, không tự hiểu muốn làm khó Tô Hồng Diệu một chút.

“Hoàng tử nói giỡn, hậu cung trọng địa đâu phải nơi Hồng Diệu có thể tùy tiện đi lại , thỉnh hoàng tử hỗ trợ.”

“Cũng được, ta cùng ngươi đi đi!” Thân cận Tô Mộ Tịch, từ hôm nay trở đi đi!

Bình loạn a, bình loạn a

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s