Ngốc phu quân C4


Chương 4:

Ngày kế tiếp, Tô Mộ Tịch quấn quít lấy mẫu thân nói chuyện: “Nương, ngày mai nữ nhi liền đến ở chủ viên đi. Thỉnh nương dạy lễ nghi hoàng cung cho nữ nhi, nhưng không cho nương giấu bí quyết gì nha!”

Vương Hương Tú kéo Tô Mộ Tịch vào trong ngực: “Khó được khi Tịch Nhi của ta muốn học. Nương nhất định hảo hảo dạy con, để hoàng hậu nương nương nhìn con với ánh mắt khác xưa.”

Lúc này, Lăng mụ tiến vào thông báo: “Phu nhân, đại tiểu thư, nhị tiểu thư đến đây, hiện đang đợi ở bên ngoài.” Tô Mộ Tịch ngừng lại không nói, hôm nay ngày mùng ba tháng bảy,là ngày Tô Mộ Tuyết đưa A Bảo cho nàng. Kiếp trước, lòng nàng còn tràn đầy vui mừng nhận, nghĩ rằng nàng ta thật tình đối tốt với nàng. Băng di còn ôn nhu nói vài câu với mẫu thân, khiến nàng nghĩ Tô Mộ Tuyết cùng Cận Băng Tâm mới là thật là mẫu tử. Nhưng mà, lúc này không dễ tặng người như vậy đâu. Cận Băng Tâm, ngươi chờ tiếp chiêu đi!

Vương Hương Tú nhíu mi: ” Sao Tuyết Nhi lại đến đây? Để nàng vào đi!” Nàng không muốn để bất kỳ kẻ nào quấy rầy thời gian mình ở chung cùng Tịch Nhi. Về sau, không phải ngày nào cũng được gặp Tịch Nhi như nay nữa .

Tô Mộ Tuyết cùng Cận Băng Tâm, còn có A Bảo theo phía sau. Ba người trước sau đi đến, Tô Mộ Tuyết vừa tiến đến liền đi tới trước mặt Vương Hương Tú, bĩu môi làm nũng: “Nương, người đến thăm tỷ tỷ sao không gọi Tuyết Nhi đi cùng chứ?”

“Nương có việc công đạo với tỷ tỷ. Lúc ấy phỏng chừng Tuyết Nhi còn đang ngủ đi!” Trong giọng nói của Vương Hương Tú không có sủng nịch như khi nói chuyện với Tô Mộ Tịch, chỉ khách sáo giải thích nguyên nhân. Bởi vì chuyện năm đó, Vương Hương Tú vẫn có khúc mắc rất sâu với đứa nhỏ này, luôn không thích nổi.

Cận Băng Tâm không để Tô Mộ Tuyết nói nữa: “Nô tỳ tham kiến phu nhân,tham kiến đại tiểu thư.”

Tô Mộ Tịch lạnh lùng nhìn Cận Băng Tâm nhất cử nhất động như tiểu thư khuê các, trong lòng không cho là đúng, nữ nhân này đang diễn trò. Lập tức, lại bị thanh âm của mẫu thân thu hồi chú ý: “Tuyết Nhi, con tìm tỷ tỷ có chuyện gì sao?”

“Nương, Tuyết Nhi biết tỷ tỷ muốn vào cung , cố tình đến bồi tỷ tỷ. Về sau, tỷ tỷ vào hoàng cung Tuyết Nhi muốn gặp nàng cũng không dễ dàng .” Lời nói tràn đầy quyến luyến cùng ỷ lại với Tô Mộ Tịch.

Vương Hương Tú thấy nàng quyến luyến Tô Mộ Tịch như thế, cũng có động dung . Đưa tay sờ sờ đầu Tô Mộ Tuyết, an ủi: “Tuyết Nhi không cần lo lắng. Về sau, hàng năm tỷ tỷ đều được về nhà ở một tháng .”

Tô Mộ Tịch đạm cười một chút, tiếp nhận: “Đúng vậy, muội muội. Mỗi năm ta đều được trở về thăm cha mẹ, các ca ca cùng muội, không cần lo lắng chuyện không gặp được tỷ tỷ.” Nhìn Tô Mộ Tuyết không biết làm sao cùng mặt Cận Băng Tâm rõ ràng cứng đờ. Tô Mộ Tịch tiếp tục nói: “Nương, vẫn là cha tốt nhất với Tịch Nhi, biết nữ nhi sẽ nhớ nhà mà khẩn cầu Hoàng Thượng để nữ nhi hàng năm có thể ở nhà một tháng.” Tô Mộ Tịch cố ý khiến Vương Hương Tú chú ý. Nàng còn chờ Cận Băng Tâm nháy mắt với Tô Mộ Tuyết đâu, trò hay còn chưa bắt đầu, không phải sao?

“Đương nhiên , cha con hiểu rõ con nhất… Con cùng Tuyết Nhi .” Vương Hương Tú liếc nhìn Tô Mộ Tuyết cùng Cận Băng Tâm một cái, lại chuyển mắt qua, từ ái nhìn Tô Mộ Tịch.

Tô Mộ Tuyết bĩu môi, vì sao hàng năm nàng ta còn trở về ở một tháng chứ? Sắc mặt Băng di không thay nháy mắt ra hiệu cho Tô Mộ Tuyết. Tô Mộ Tuyết lập tức lộ vẻ cười một lần nữa: “Nương, tỷ tỷ chỉ có một nha hoàn Hoa Ngữ bên người thì thực quá ít, Lăng mụ lại không thể tiến cung theo. Tuyết Nhi đã nghĩ, tặng lại A Bảo để tỷ tỷ mang theo nàng ấy cùng tiến cung, và để Lăng mụ đi theo con. Người xem vậy có được không?”

Vương Hương Tú nghĩ nghĩ, khó được khi nha đầu Tuyết Nhi chu đáo như vậy. Nhìn A Bảo một cái, cũng là một kẻ thông minh , đang muốn mở miệng đồng ý. Tô Mộ Tịch nói trước nàng một bước: “Muội muội, sao có thể như vậy được? Tỷ tỷ thật không thể làm như vậy , nếu ngoại nhân biết, sẽ nói Tô phủ chúng ta không có quy củ.” Kiếp trước, nàng cảm động bởi vì Tô Mộ Tuyết đưa nha hoàn, thật là quá khờ mà. Vào cung có A Bảo thường xuyên thủ thỉ bên tai nàng, có thứ tốt cũng không quên cấp cho Tô Mộ Tuyết một phần. Hiện tại nhớ tới, lúc trước mình thật sự quá mức ngu xuẩn.

Vương Hương Tú gật đầu: “Ân, Tịch Nhi nói cũng phải. Đến lúc đó ta sẽ tìm thêm nha hoàn cho Tịch Nhi, Tuyết Nhi không cần quan tâm nữa .”

Rõ ràng không nghĩ tới việc Tô Mộ Tịch sẽ cự tuyệt, Tô Mộ Tuyết cương tại nơi đó, hoàn toàn không biết nói tiếp như thế nào. Cận Băng Tâm không chịu nổi , vội lên tiếng: “Phu nhân, tìm một nha hoàn mới còn phải tốn thời gian, tốn công dạy dỗ. Đại tiểu thư mấy ngày sau đã phải vào cung , bên người sắp xếp thoả đáng vẫn hơn. A Bảo nha đầu kia thông minh, là người tốt nhất, đi theo đại tiểu thư không còn gì tốt hơn . Phu nhân, người thấy sao?”

Vương Hương Tú có chút bị thuyết phục, mang một nha hoàn vào cung, tìm bên ngoài quả thật có chút khó coi.

Nhìn trên mặt mẫu thân thoáng hiện do dự, Tô Mộ Tịch đột nhiên quỳ xuống, người này, khẳng định nàng sẽ không mang đi : “Nương, thỉnh người lo lắng cho thanh danh của nữ nhi. Tuyết Nhi tuy là hảo tâm đưa nha hoàn cho Tịch Nhi, nhưng nếu truyền ra ngoài. Mọi người không rõ ý tưởng sẽ nói Tịch Nhi tùy hứng ích kỷ, còn cướp nha hoàn của muội muội. Còn nữa, Tịch Nhi mang một mình Hoa Ngữ là đủ rồi. Hoàng cung là chỗ nào? Không thiếu nhất là cung nữ thái giám. Nữ nhi mang mười nha hoàn tiến cung, các nàng cũng phải chịu phân phối trong cung. Tịch Nhi tiến cung sẽ ở cùng Thành hoàng tử, mà Thành hoàng tử lại là con ruột của hoàng hậu nương nương, Người tất sẽ không bạc đãi Tịch Nhi . Tuy rằng khi Tịch Nhi trưởng thành nhất định phải gả cho Thành hoàng tử , nhưng nữ nhi cũng biết thanh danh so với bất kỳ cái gì đều trọng yếu hơn.” Giờ khắc này Tô Mộ Tịch cũng bất chấp chuyện bị mọi người hoài nghi , quyết không thể để các nàng đưa A Bảo cho  mình. Mà khi mình nói lời này, cũng sẽ khiến nương phát hiện Cận Băng Tâm dụng tâm kín đáo.

Vương Hương Tú nghe xong, sắc mặt quả nhiên biến đổi. Tịch Nhi vừa nói đều đúng, có điều nàng còn nhỏ, mình lại không bên con nhiều, làm sao nàng có thể biết nhiều như vậy? Đỡ nữ nhi đứng lên, thấy trong mắt nàng đơn thuần sáng rọi, cảm thấy mình đã nghĩ nhiều rồi: “Nha đầu kia, hiếm khi ngươi lại chu đáo như vậy, nương thật sơ sót.” Thản nhiên liếc nhìn Tô Mộ Tuyết cùng Cận Băng Tâm. Chung không phải thân sinh nữ nhi của mình, thì không yêu thương chân chính nổi.

Tô Mộ Tuyết liếc Băng di một cái, thấy nàng không tiếp tục nói nữa, cũng không dám nhiều lời . Sắc mặt Cận Băng Tâm có chút tái nhợt, kế hoạch của nàng chưa từng thất bại qua, nha đầu kia đột biến thông minh là sao chứ. A Bảo thì không dùng được, đến hoàng cung thì lại là chỗ nàng không tiếp cận nổi. Hơn nữa, một năm nha đầu kia về nhà một tháng, để lão gia cùng phu nhân thật tình yêu thương Tuyết Nhi sẽ càng không có thể, kế hoạch của nàng còn hiệu quả được nữa sao?

“Tuyết Nhi cũng ở trong này a?” Tô Thanh Hiệp đến, thấy Tô Mộ Tuyết ở  đây, thản nhiên lên tiếng.

“Cha.” Tô Mộ Tịch Tô Mộ Tuyết cùng nhau hành lễ, kêu lên.

“Nô tỳ gặp qua lão gia.” Cận Băng Tâm khom người phúc thân, hoàn toàn mang phong phạm tiểu thư khuê các. Trong mắt che giấu tình ý tốt lắm, cũng không có người phát hiện ra. Nhưng Tô Mộ Tịch vẫn tìm ra dấu vết trong mắt nàng, hừ, quả nhiên không tốt lành gì.

Tô Thanh Hiệp không chú ý đến nàng, trực tiếp đi đến bên người Tô Mộ Tịch, ngồi xổm xuống: “Tịch Nhi, trán con còn đau không?” Gạt tóc đen phủ trên trán Tô Mộ Tịch ra, tinh tế xem xét .

“Vừa mới còn đau, nhưng nhìn thấy phụ thân, Tịch Nhi sẽ không đau nữa .” Tô Mộ Tịch ôm cổ Tô Thanh Hiệp làm nũng.

“Tuyết Nhi cũng nhớ phụ thân .” Tô Mộ Tuyết bĩu môi, đầy mất hứng sà vào lòng Tô Thanh Hiệp.

Tô Thanh Hiệp cũng không để ý nhiều, chỉ sờ sờ đầu Tô Mộ Tuyết: “Ân, Tuyết Nhi thực ngoan.”

Tô Mộ Tịch hiện tại mới phát hiện, cha cũng thật tâm trân trọng Tô Mộ Tuyết. Nhưng trong đó tựa hồ ngăn cách cái gì? Tô Mộ Tịch cũng chỉ biết Tô Mộ Tuyết không phải là thân sinh nữ nhi của cha mẹ. Chẳng lẽ còn có nguyên nhân khác? Khiến cho cha mẹ xa cách Tô Mộ Tuyết. Kiếp trước là vì liên quan đến Cận Băng Tâm, cha mới dần dần đối tốt với Tô Mộ Tuyết hơn thân sinh nữ nhi.

Kiếp này, nhất định nàng sẽ không để tiện nữ nhân Cận Băng Tâm cướp mất tâm phụ thân, làm cho mẫu thân buồn bực mà chết . Trong mắt hiện lên một tia cừu hận, vẻ mặt lạnh nhạt nhìn nhìn Cận Băng Tâm.

“Lão gia, phu nhân, nô tỳ có việc muốn nhờ.” Cận Băng Tâm lên tiếng, đánh vỡ không khí quái dị.

Tô Thanh Hiệp vẫn chưa ngẩng đầu: “Chuyện gì? Nói.”

“Nô tỳ nghĩ, mấy ngày nữa đại tiểu thư sẽ tiến cung . Có thể để nhị tiểu thư ở lại Manh Tịch viên mấy ngày, thân cận đại tiểu thư một chút cũng tốt.” Trong thanh âm của Cận Băng Tâm lộ ra vẻ hèn mọn, tràn đầy khẩn cầu. Thấy Tô Thanh Hiệp vẫn chưa ngẩng đầu nhìn nàng, có chút thất vọng, trên mặt vẫn là lạnh nhạt chưa biểu lộ thất vọng ra.

Nhưng Tô Mộ Tịch biết, nàng làm như vậy khẳng định có nguyên nhân . Hơn nữa, Tô Mộ Tịch nhìn ra trong mắt phụ thân hiện lên chán ghét, trên mặt mẫu thân cũng có một tia không được tự nhiên.

Không đợi hai người lên tiếng, Tô Mộ Tịch liền nói trước: “Băng di thật là có tâm. Ngày thường ta lại không nghĩ tới thỉnh muội muội đến Manh Tịch viên ở mấy ngày, là tỷ tỷ ta sơ sót.”

Cận Băng Tâm thấp đầu âm thầm cắn răng, từ khi nào thì nha đầu kia thông minh như vậy. Nàng ta vừa nói có ý tứ gì? Là nói nàng có khác rắp tâm sao? Lão gia phu nhân không nghe ra thâm ý bên trong của nàng ta mới tốt.

Vương Hương Tú tất nhiên nghe ra ý nữ nhi: “Tịch Nhi, Manh Tịch viên là tiểu viện của con, con quyết định là được.”

“Nương, không có quan hệ, để muội muội ở đi! Dù sao mấy ngày tới con cũng không ở nơi này. Nữ nhi còn phải vào chủ viên, để nương dạy cho nữ nhi biết lễ nghi trong cung nữa. Vào cung, con cũng không muốn để hoàng hậu nương nương nói cô nương Tô phủ chúng ta không quy củ. Cha, người nói có đúng hay không?” Sợ mấy người lớn hoài nghi mình, khi Tô Mộ Tịch nói chuyện, cố ý kiêu ngạo ngẩng đầu lên, vẻ mặt đắc ý.

Tô Thanh Hiệp nhìn bộ dáng đáng yêu của nữ nhi, nhẹ nhàng nhéo nhéo khuôn mặt toàn tâm toàn ý kia: “Nha đầu này. Tuyết Nhi, mấy ngày nay con phải ngoan ngoãn , không cần làm phiền tỷ tỷ gì đó, biết không?”

Tô Mộ Tuyết bĩu môi: “Không cần, con cũng muốn ở cùng cha mẹ… Con mặc kệ… Muốn ở cùng cha mẹ cơ…” Tô Mộ Tuyết muốn khóc có thể khóc ngay, thực khủng bố , thanh âm sắp làm bay  nóc nhà luôn.

Tô Thanh Hiệp nhìn Vương Hương Tú, thấy nàng chỉ thản nhiên nhìn Tô Mộ Tuyết, vẫn chưa lên tiếng trách cứ. Tô Thanh Hiệp biết, chuyện năm đó, nàng thủy chung canh cánh trong lòng. Nghĩ đến chuyện kia, hơn nữa bộ dáng hiện tại của Tô Mộ Tuyết giống như đúc nữ nhân không biết xấu hổ năm đó, không khỏi nghiêm khắc: “Tuyết Nhi, ngươi đừng náo loạn. Tỷ tỷ qua mấy ngày sẽ tiến cung , về sau không có cơ hội gặp phụ mẫu . Ngươi luôn ở trong nhà, về sau mỗi ngày đều có thể gặp cha mẹ, không được náo loạn.”

Nhìn thấy ánh mắt nghiêm khắc của Tô Thanh Hiệp, Tô Mộ Tuyết há hốc mồm, giật mình đương trường. Cận Băng Tâm đứng ra, ôn nhu nói: “Lão gia phu nhân đừng nóng giận, nô tỳ đưa nhị tiểu thư ra ngoài.”

Tô Mộ Tịch nhìn hai người rời đi, mặc kệ mục đích Cận Băng Tâm muốn để Tô Mộ Tuyết ở nơi này là gì. Nàng cũng sẽ không thân cận quá với Tô Mộ Tuyết. Loại tình cảm tỷ muội này, thực buồn cười. Trong mắt Tô Mộ Tuyết, nó cũng chẳng là cái thá gì…

Bình loạn a, bình loạn a

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s