Chương 19: đồ nhi, buông tha cho vi sư đi


Chương 19: [nháo sự tại tửu lâu]

 

Ma Uyên Sắc bình tĩnh nhìn Mộ Thiên Dao một lúc lâu, sau đó vung tay lên. Đám người Ma Sát cung tới cũng nhanh, đi cũng nhanh, trong một khoảng thời gian ngắn đã lui bước sạch sẽ.

 

“Ngươi…” Ánh mắt phức tạp nhìn Mộ Thiên Dao, Ma Uyên Sắc muốn nói lại thôi, sau đó dừng một chút, xoay người rời đi buông đôi tay đang nắm chặt. Mộ Thiên Dao cường áp chế Long châu xao động trong cơ thể. Trong nháy mắt vừa rồi, suýt chút nữa nàng đã động thủ. Kết quả, bởi vì cảm nhận được một điểm gì đó quen thuộc, cho nên cố áp chế xúc động giết người.

 

Lắc đầu, xem ra mình không chỉ tiếp nhận huyết mạch truyền thừa của Huyễn Thần tộc, mà còn tiếp nhận cừu hận trong huyết mạch nữa. “Đi thôi!” Nhìn nhìn, không ngoài ý muốn, không một ai sống sót.

 

“Chờ một chút, trước thiêu nơi này đi đã!” Nhìn thi thể đầy đất, Mộ Thiên Dao mặt nhăn mày nhíu, xem ra Tiêu Dao trang này không thể lưu lại ai rồi…Có điều tại sao Ma Sát cung lại muốn tới chặn ngang một cước? Nhiều chuyện! !

 

Ánh lửa tận trời, hai người Mộ Thiên Dao cùng Mạch Thượng Trần có chút ủ rũ tiêu sái tiến vào phố xá sầm uất. Mộ Thiên Dao hữu khí vô lực nhìn Mạch Thượng Trần: “Tiểu Thất a, đại bản doanh Tiêu Dao trang ở chỗ nào?”

 

“Để làm gì?” Mạch Thượng Trần hoài nghi nhìn Mộ Thiên Dao, trong mắt viết: Người sẽ không dũng cảm đến mức xâm nhập Tiêu Dao trang đi? ?

 

Gật gật đầu: “Chúng ta quang minh chính đại giết tới cửa đi. Giết cha ngươi, ca ca ngươi, sau đó ngươi làm trang chủ…” Mộ Thiên Dao đại khí vẫy vẫy tay: “Miễn cho bọn họ suốt ngày nhớ thương hai cái mạng nhỏ của chúng ta. Ba ngày hai đầu phái người tới giết, Bất quá… lại nói tiếp, làm sao bọn họ có thể biết chuyện của ta? ?”

 

Khóe miệng Mạch Thượng Trần không ngừng run rẩy. Cũng phải thôi, có ai ở trước mặt ngươi dám đúng lý hợp tình muốn ngươi nói nhà mình ở đâu,để đi tìm giết cha ngươi, giết đại ca ngươi chứ?

 

“Mối một thế lực đều có mạng lưới tin tức của riêng mình.Mạng lưới tin tức của Tiêu Dao trang tuy rằng không đuổi kịp Quỷ Bảo vô khổng bất nhập, nhưng nếu chỉ muốn điều tra tin tức của người, cũng không phải việc khó!” Mạch Thượng Trần nghĩ nghĩ, sau đó trịnh trọng nhìn Mộ Thiên Dao: “Sư phụ, kỳ thật lúc trước đồ nhi phụng mệnh phụ thân đi Ác Ma cốc. Mục đích là để lấy được công pháp tu luyện Tử Minh thần công của Huyễn Thần tộc! !”

 

Mộ Thiên Dao hơi hơi ngạc nhiên, sau đó buồn cười vỗ vỗ ót: “Ta biết là ngươi đến có mục đích , bất quá, ta còn nghĩ đến nhóm các ngươi thèm nhỏ dãi là bảo vật tích lũy ngàn năm của Huyễn Thần tộc cơ! !” Tử Minh thần công bí quyết, người giang hồ tôn xưng Tử Minh thần công, muốn có được Tử Minh thần công…

 

Bỗng dưng, Mộ Thiên Dao ngẩng đầu, ánh mắt sáng quắc nhìn Mạch Thượng Trần: “Ngươi có biết trừ cha ngươi ra, còn có ai muốn có được Tử Minh thần công không?”

 

Người muốn có được Tử Minh thần công, có khả năng chính là người bắt đi hỏa bạo lão cha! !

 

Tuy không biết mình đã tu tập Tử Minh thần công thế nào, nhưng hỏa bạo lão cha cũng là người Huyễn Thần tộc, không chừng hắn cũng từng tu luyện…

 

“Này…” Mạch Thượng Trần nhíu nhíu mày: “Tử Minh thần công được truyền vô cùng kì diệu.Nói thật ra, trên giang hồ rất ít người không động tâm với nó! !”

 

“Tử Minh thần công bất quá chỉ là tâm pháp nội công có vẻ cao thâm, cũng không có gì kỳ lạ a!” Dù sao Mạch Thượng Trần cũng biết Mộ Thiên Dao là người Huyễn Thần tộc, cho nên, Mộ Thiên Dao không hề kiêng kỵ nói đến Tử Minh thần công ở trước mặt hắn.

 

“Ta cũng không biết. Tục truyền, khi tu luyện Tử Minh thần công đến tầng cao nhất thì có thể lên trời xuống đất, không chỗ nào không đến được… Khụ khụ, đây có vẻ là một bản cũ khoa trương, nhưng một cái khác có vẻ thực tế hơn: Tử Minh thần công không phải ai cũng có thể tu luyện. Song sau khi tu luyện thành công, đó sẽ là thiên định nhân, nói cách khác chính là người nhất thống thiên hạ. Họ còn nói, người tu luyện đầu tiên chính là đệ nhất đế vương, là người Huyễn Thần tộc! !” Lúc này, Mạch Thượng Trần cũng đem tất cả những gì mình biết nói cho Mộ Thiên Dao hay.

 

“Cho nên, dựa theo kiến giải của ngươi, người muốn có được Tử Minh thần công không ai không muốn làm hoàng đế?” Trong lòng Mộ Thiên Dao âm thầm kinh hãi, lúc trước người kia chỉ nói với nàng kẻ địch là Cổ Phong hoàng thất cùng  sáu thế lực lớn, nhưng không nói với nàng, tổ tiên Huyễn Thần tộc, nguyên lai đúng là hoàng đế! ! Sau đó ở trong ảo cảnh tại Huyền Thiên cốc, nàng cũng nghe đến, kẻ thống trị chân chính nguyên bản là Huyễn Thần tộc. Không biết như thế nào , tin tức từ Không Võng chi cảnh truyền ra dĩ để Huyễn Thần tộc nhân phụ tá người Cổ Phong bộ tộc.

 

Nghĩ đến đây, ánh mắt Mộ Thiên Dao híp lại, chẳng lẽ trong đó…

 

Bỗng dưng, Mộ Thiên Dao cảm ứng được, tựa hồ mình bị một cái võng lớn che trời bao phủ. Không biết tất cả những chuyện này, đến tột cùng  muốn che giấu cái gì, còn có… Cầm Thánh! ! Chí Cao Kiếm… Hết thảy, đều có liên hệ gì sao? ?

 

Rất nhanh, hai người đã quay lại khách sạn. Về đến phòng, Mộ Thiên Dao leo ngay lên giường bắt đầu luyện công. Tử Minh thần công bí quyết a, tu luyện đại thành có thể làm hoàng đế… Đương nhiên, không phải Mộ Thiên Dao ham muốn vị trí hoàng đế kia, hiện tại nàng muốn biết âm mưu sau mọi chuyện này —— Thật vất vả mới có được một chút manh mối của hỏa bạo lão cha, không thể bởi vì chính mình nhỏ yếu mà bị đánh lùi —— Chậm rãi _ vận khí, tử sắc châu ngọc cùng Long cầu trong cơ thể hô ứng, khi luyện công, trợ giúp nàng không ít.

 

Lúc này, đã là giữa trưa, người chuyên tâm luyện công không biết, bên ngoài tị kinh phiên thiên .

 

Trạm nghỉ của Tiêu Dao trang  trong Mộ Ai thành tuy rằng hẻo lánh, nhưng một khi trạm nghỉ cháy, toàn bộ người bên trong lại tử vong, tự nhiên kinh động đến Thái thú Mã Thủ Nghĩa.Tiêu Dao trang đã không thể đắc tội, mà hung thủ, lại không biết là ai. Nếu làm không tốt, hắn chỉ có thể về nhà uống gió tây bắc .

 

Giữa trưa, thời điểm ăn cơm, Mộ Thiên Dao cùng Mạch Thượng Trần đi lên lầu hai, khách sạn này tuy rằng không phải khách sạn lớn nhất Mộ Ai thành, nhưng cũng là khách sạn được chào đón nhất. Lúc này, khách nhân rất đông, đại sảnh dưới lầu đã bị ngồi đầy, lầu hai cũng ngồi đầy người,nếu không phải Mạch Thượng Trần đến sớm một chút, tất nhiên không thể chiếm được chỗ. Đương nhiên, bọn họ còn có thể về phòng ăn.

 

Gọi mấy món chiêu bài của khách sạn, Mộ Thiên Dao bắt đầu tao nhã nhấc chiếc đũa, vừa ăn, vừa nhàn nhã nhìn ra ngoài cửa sổ, dòng người bắt đầu lưu động. Đã cuối mùa thu, thời tiết không quá linh lạnh, cửa sổ được mở ra, lầu hai càng sáng.

 

“Nhị tiểu thư, nơi này thật sự đã không còn chỗ nữa…” Đột nhiên, thanh âm không biết làm sao còn có chút sợ hãi của điếm tiểu nhị truyền đến.

 

Nhất thời, không ít người trên lầu hai đều quay đầu nhìn lại —— chỉ thấy điếm tiểu nhị rối rắm nghiêm mặt, buồn bực, nhưng lại không thể không ăn nói khép nép.

 

Mà trước người hắn, một mỹ nữ một thân trang phục đỏ rực nóng bỏng, hai tay chống nạnh, nổi giận đùng đùng vọt lên, phía sau có hai tiểu nha hoàn thanh tú đi theo. Nhìn là biết, chính là bộ dạng của một tiểu thư quan gia kiêu ngạo ương ngạnh.

 

Xông lên lầu, liền nổi giận đùng đùng vọt tới trước mặt Mộ Thiên Dao.”Phách…” Một tay hung hăng chụp bàn.

 

“Đinh đương…” Cốc bàn nhất thời bị chấn nhảy đánh vài cái, sau đó lại dừng ở trên bàn.“Uy , nơi này là vị trí chuyên thuộc của bản tiểu thư, các ngươi nhanh tránh ra cho ta!” Kiêu ngạo ồn ào trước, quay đầu chuẩn bị bão nổi với Mộ Thiên Dao, đột nhiên ——trong nháy mắt nữ tử nhìn thấy Mộ Thiên Dao, ngực bùm bùm nhảy không ngừng, trong óc cũng bắt đầu ảo tưởng. Trời ạ, nam nhân này thật hảo xem…

 

Bởi vì bên này xôn xao, nhất thời, không ít khách nhân đưa ánh mắt chăm chú lại đây —— Mộ Thiên Dao ngồi như  cũ, một tay nhàn nhã bưng chén rượu, một tay tiêu sái chống đầu, hai chân thon dài lại rất không hình tượng thẳng tắp gác lên hai chân Mạch Thượng Trần ngồi đối diện. Tư thế này, thấy thế nào cũng chướng tai gai mắt, nhưng lại duy mỹ thần kỳ, không ít người xem thẳng mắt —— “Công tử…” Điếm tiểu nhị thật sự không biết làm sao, đành phải đem ánh mắt chuyển về phía Mạch Thượng Trần, hai mắt cầu xin nhìn Mạch Thượng Trần, Mã nhị tiểu thư không dễ đắc tội, nhưng nam nhân này chưa từng gặp qua,sẽ không có chuyện gì xảy ra đi?

 

“Ngượng ngùng. Chỗ này chúng ta đến trước, sự tình luôn luôn có thứ tự đến trước đến sau đi!” Sắc mặt Mạch Thượng Trần lạnh lùng, nghiêng liếc điếm tiểu nhị vẻ mặt ai oán, sau đó hai mắt nhìn về phía Mộ Thiên Dao.

 

” Người dư thừa thỉnh đi ra, còn có, đổi một bàn rượu và thức ăn đi lên. Đều ô uế cả rồi!” Mộ Thiên Dao tao nhã buông chén rượu ra, nhìn nhìn đồ ăn đầy bàn, kỳ thật cũng không có bẩn gì, chỉ là có nước trong đồ ăn tràn cả ra , nguyên bản có mỹ quan bị biến thành loạn thất bát tao, nhưng nói tóm lại, còn có thể ăn.

 

Gật gật đầu: “Đắc tội !” Mạch Thượng Trần cũng không phải cái người thích vô nghĩa, nói một tiếng thật có lỗi với nữ tử, sau đó giơ tay lên, một tay nhanh chóng kéo sau áo Mã nhị tiểu thư, một tay tiêu sái ném ra ngoài cửa sổ. Toàn bộ động tác liền mạch lưu loát.

 

“Phanh ——” Thật mạnh đạp vào mặt đất, nhất thời, một trận tro bụi bay lên, Mã nhị tiểu thư mặt xám mày tro suýt chút nữa nổ chết. Bất quá, Mạch Thượng Trần còn thủ hạ lưu tình, phải biết rằng, từ mặt trên này ngã xuống, cho dù không thiếu tay thiếu chân, cũng phải ngã cái bán thân bất toại. Mạch Thượng Trần không muốn náo sự quá lớn, cho nên thời điểm Mã nhị tiểu thư ngã xuống đã dùng nội lực giảm xóc một chút. Nhưng ngay cả như vậy, Mã nhị tiểu thư cũng ngã không nhẹ.”Chết tiệt! !” Mã nhị tiểu thư thoáng chốc nhảy bật lên, ngón tay tức giận đến phát run từ dưới  chỉ chỉ Mạch Thượng Trần, , sau đó hét lớn với hai nha hoàn từ tầng trên bối rối chạy xuống dưới: “Nhìn cái gì vậy. Ngu ngốc, còn không đỡ tiểu thư ta đứng lên, “

 

“Tiểu thư “ Hai nha hoàn có chút hoang mang lo sợ lập tức kinh hoảng tiến lên nâng Mã nhị tiểu thư dậy.

 

Thối nam nhân này, chờ đó cho bản tiểu thư! !” Mã nhị tiểu thư làm việc xúc động, tính khí nóng nảy. Mộ Ai thành không có người nào dám đắc tội với nàng, hôm nay chịu thua thiệt lớn như vậy, nàng làm sao có thể từ bỏ ý đồ? ?

 

“Khách quan…” Điếm tiểu nhị rốt cục từ trong khiếp sợ phục hồi lại tinh thần. Nhất thời vẻ mặt u buồn nhìn Mạch Thượng Trần, thấy Mạch Thượng Trần không quan tâm hắn, vì thế lại quay đầu nhìn về phía Mộ Thiên Dao. Mà vừa xem, suýt chút nữa rớt cằm rồi.

 

Chả trách vừa nãy Mã nhị tiểu thư nhìn thất thần sao, hóa ra là họa thủy ngày đó, đều vội vàng đến, vội vàng đi , mà hắn lại vội vàng tiếp đón khách nhân,cũng không chú ý nhiều. Lúc này vừa xem, nháy mắt mất hồn —— giương mắt đạm mạc quét vẻ mặt ưu sầu của điếm tiểu nhị, Mộ Thiên Dao gõ gõ cái bàn: “Tiểu nhị, không nghe thấy ta kêu ngươi đổi một bàn đồ ăn khác sao?” Nhíu nhíu mày, khách điếm này ai mở a, thái độ phục vụ kém như vậy.

 

Cửa hàng nhỏ, tiểu nhị sầu : “Khách quan, người xem… Các ngươi đắc tội Mã nhị tiểu thư, chỉ sợ là ” Mã nhị tiểu thư là ai a, Mộ Ai thành ai mà không biết? Mã thái thú rất cưng chiều, là tâm can bảo bối của hắn a. Cho nên, ở Mộ Ai thành, đại gia bình thường đều nhắm một mắt, mở một mắt.Tuy rằng nhân phẩm Mã nhị tiểu thư không tốt, nhưng Mã thái thú lại là một vị quan tốt. Chỉ nhìn đơn giản, Mộ Ai thành được cai trị thật tốt là biết.

 

“Đây là chuyện chúng ta lo lắng mới phải, ngươi cứ làm theo phân phó là được!” Mộ Thiên Dao phi thường bất mãn .

 

Mà Mạch Thượng Trần hiển nhiên cũng rất bất mãn: “Chuyện gì chúng ta chịu. Lập tức thu thập sạch sẽ bàn này đi——” Thái độ linh cường, dù sao cũng là công tử đại gia, trên thân Mạch Thượng Trần có 1 cỗ hơi thở uy nghiêm, khiến cho tiểu nhị không tự chủ được thần phục. Rất nhanh, đồ ăn được thay đổi lên, hai người nhàn nhã ăn, không chút lo lắng về Mã nhị tiểu thư.

 

Nhưng không lo lắng, không có nghĩa là sẽ không phát sinh chuyện. Lại một lần nữa , Mã nhị tiểu thư ngẩng cao đầu xuất hiện ở lầu hai, sau lưng dẫn theo một ban nha dịch, có chút thân thủ. Có nha dịch áp trận, Mã nhị tiểu thư yên tâm , một đường nghênh ngang khiến cho không ít người chú ý. Đoàn người cũng hiếu kỳ, không biết người nào không hay ho chọc đến tiểu tổ tông này…

 

“Hừ, người tới, bắt lại thối nam nhân này cho ta!” Cao ngạo ngẩng đầu, Mã nhị tiểu thư một tay chống nạnh, một tay chỉ vào Mạch Thượng Trần. Tuy rằng bộ dạng Mạch Thượng Trần rất là tuấn mỹ, cơ hồ nàng chưa bao giờ gặp nam nhân tốt xem như vậy, nhưng nam nhân này lại chọc đến nàng. Được rồi, sở dĩ nàng không chút do dự chuẩn bị bắt người cũng bởi vì đối diện hắn còn một nam nhân đẹp hơn —— Mộ Thiên Dao mí mắt cũng chưa nâng. Lại khẽ mở miệng: “Tiểu Thất, tiễn khách!”

 

Vì thế, lại một lần nữa , Mạch Thượng Trần không chút khách khí đánh bay tất cả những người đó ra ngoài cửa sổ. Trên đường cái không ít người vây lại, đều tò mò nhìn tình cảnh lầu hai khách sạn có người bay xuống…

 

“Haiz, thế này mới nghiêm túc là ‘Quăng’ người a !” Mộ Thiên Dao mỉm cười cảm thán.

 

Mà đúng lúc Mạch Thượng Trần ném một người cuối cùng, suýt chút nữa buông tay, dưới chân lảo đảo một cái, trong lòng âm thầm kêu rên: sư phụ, người thật sự quá cường hãn …

 

7 responses »

  1. Phương nói:

    thanks nàng truyện hay quá !!! <3<3<3

  2. Tinh Ảo Nguyệt Băng nói:

    – Hảo a =)

  3. concuuvang nói:

    a a a..tiểu thất đáng yêu a!!

  4. Vũ Điệp nói:

    tiểu thất cực đág yêu nha nha nha ~ >”< ~

  5. meoluoi nói:

    Wa hay nhug nang oj Thuong Ho dau

  6. Huyền Vũ nói:

    chương mới chương mới😀 , bạn Ma Uyên Sắc sao chưa nói chưa rằng gì đã đi luôn r >”<

  7. tieumuimui nói:

    thanks nàng nhìu nhìu! tiểu mạch đáng iu wa’ nà ^^

Bình loạn a, bình loạn a

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s