NKH C9.5


Chương 9.5

Con ngươi đen thân thiết nhìn nàng,“Biết, nếu nàng có thể nói cho ta biết khuê danh của nàng trước.”

Hắn quả nhiên biết! Nàng thản nhiên cười,“Ta gọi là Ngôn Tuyên Nhi. Chàng muốn gọi ta là Ngôn nhi hay làTuyên Nhi đều có thể. Bất quá, nơi ta ở trước kia thực đặc biệt, nhưng tại cái thế giới đó không có ai chờ ta, chàng có thể vẫn yêu ta? Thủ hộ ta không?”

Hắn cúi người lấy một cái hôn thâm tình mà ôn nhu trả lời.

 

Nghiêm Luân nghĩ tới vài khả năng, nhưng hắn vạn vạn không ngờ Ngôn Tuyên Nhi là người đến từ tương lai. Tuy rằng có một số tân tư tưởng có thể chứng minh nơi ở của nàng thực không tầm thường, nhưng mối khi nghĩ đến nàng từ tương lai xa xôi như vậy đến bên người hắn, hắn luôn luôn có cảm giác thật bất khả tư nghị.

Còn có đoạn đối thoại của Kim Ngôn cùng nàng kia, tuy rằng không biết nàng ta đến tột cùng đang ở phương nào, nhưng biết nàng hạnh phúc, bọn họ cũng cảm thấy vui mừng.

Bí mật nàng đến từ tương lai, người duy nhất xẻ chia chính là Tằng Tử Tuyền giờ phút này ngồi ở trong tẩm cung của nữ hoàng.

“Thực hâm mộ, có cơ hội cho ta đến tương lai xem hay không a? Đúng rồi, hay là ta đến Khôi Tinh hồ rồi nhảy xuống……”

“Ta đem lấp bằng cái hồ kia.” Hắn còn chưa nói xong, Nghiêm Luân ngồi ở trên giường cứ việc nói thẳng.

“Cái gì?” Hắn oa oa kêu to.

Về phần Ngôn Tuyên Nhi nằm ở trong lòng Nghiêm Luân đã cảm động nước mắt rơi như mưa. Hắn sợ nàng sẽ trở về tương lai, nàng biết! Nàng ngẩng đầu nhìn hắn,“Nơi này mới có người ta để ý a, làm sao ta bỏ được mà trở về chứ?”

Trải qua một tháng tĩnh dưỡng, thân mình nàng đã tốt lên nhiều lắm, cho nên, Nghiêm Luân mới dám yên tâm đem cả người nàng vây trong ngực,“Nếu không phải nàng cùng Kim Ngôn có một đoạn đối thoại kia, ta nghĩ ta sẽ lấp bằng tất cả hồ nước trong cung mất”.

“Ngươi điên rồi!” Tằng Tử Tuyền lắc đầu.

“Chàng thật sự rất khoa trương!” Ngôn Tuyên Nhi cũng hiểu được thực khoa trương.

“Quân Vương vẫn hoàn toàn không có tin tức, càng như vậy, chúng ta càng phải cẩn thận.”

Lời này vừa nói ra, Tằng Tử Tuyền liền gật đầu phụ họa, Ngôn Tuyên Nhi trầm mặc.

Nói đến Quân Vương,hắn đã mưu sát hai vị nữ hoàng, nay hành tung biến ảo, xác thực sẽ nghĩ đến lần thứ ba!

“Thái Hậu giá lâm.”

Cung nữ trước cửa kêu lên, Nghiêm Luân vội vàng đặt nhẹ nàng nằm xuống giường.

Thái Hậu được cung nữ tùy thị đỡ đi đến, vừa nhìn thấy nữ nhi, lập tức quan tâm hỏi:“Tốt hơn nhiều chưa?”

“Đã sớm tốt lắm. Chính là nhiếp chính vương còn không đồng ý cho  nhi thần đi ra khỏi cửa phòng đâu.Mẫu hậu, người nói hắn đi mà.”

Nữ nhi bỗng dưng lại làm nũng nha! Thái Hậu cười đến khóe mắt cong cong, nhìn Nghiêm Luân,“Ai gia lại luyến tiếc nói hắn. Hắn cực nhọc cả ngày cả đêm chiếu cố ngươi ba tháng, nam nhân như vậy tìm không thấy đâu.”

“Thái Hậu, thần cũng là nam nhân như vậy a!” Tằng Tử Tuyền không quên kháng nghị.

“Biết,biết, bất quá,” Thái Hậu nắm tay  nữ nhi, lại đem tay Nghiêm Luân đặt cùng một chỗ,“Ta biết Quân Vương hành tung mơ hồ, nhưng hôn sự nên làm thì cứ làm thôi, có phải hay không?”

Ngôn Tuyên Nhi mặt hồng rực, xấu hổ nhìn về phía Nghiêm Luân, chỉ thấy trong mắt hắn lộ vẻ thâm tình.

“Hảo, cứ quyết định như vậy đi. Ai, đây là lần thứ hai thu xếp, mấy ngày này các ngươi đừng ra cung tuần tra nữa. Toàn bộ hoàng cung cũng canh phòng cẩn mật, ai gia muốn ôm chau sớm một chút, đừng làm ai gia đợi lâu nữa”

Nghiêm Luân cùng Ngôn Tuyên Nhi nhiệt liệt đối mắt,“Dạ.”

2 responses »

  1. banhmikhet nói:

    thanks bạn rất nhiều

  2. thongoc nói:

    cam on nang nhieu

Bình loạn a, bình loạn a

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s