NKH C9.2


Chương 9.2

“Không có người đến, bao gồm cung nữ của ngươi cũng sẽ không đến.”

“Ngươi!” Da đầu nàng run lên. Nàng đã không thể lui được nữa, phía sau chính là hồ nước.

“Hừ, ta thật muốn nhìn một chút, một người đến tột cùng có thể có mấy cái mệnh? Hay là khuôn mặt này còn có người thứ ba có không!” Lời nói hết, Quân Vương đột nhiên dùng sức đẩy nàng về phía sau.

Không dự đoán được hắn sẽ làm như thế, nàng sợ hãi muốn bám trụ vòng bảo hộ trong đình, nhưng khi bối rối, không thể bắt trụ lại, cả người đổ ra sau,“A –” Nàng sợ hãi kêu một tiếng,“Bùm” ngã thẳng vào trong hồ.

“Hừ! Đi chết luôn đi!” Quân Vương cười lạnh xoay người.

Thân mình Ngôn Tuyên Nhi toàn bộ chìm xuống đáy hồ, miệng mũi ngập nước. Nàng gấp gáp thở một tiếng, ho khan vài tiếng, mở mắt mặt nước phía trên. Nàng không muốn chêt, nhưng nàng cũng không muốn trở lại hiện đại, nàng không muốn……

Nàng liều mạng vung cánh tay, cố gắng bơi về phía nguồn sáng. Nàng còn muốn cùng Luân hảo hảo yêu thương một hồi, vạn thế vịnh ngâm tình yêu nam nữ. Nàng hoàn toàn chưa nhấm nháp, liền đi như vậy sao, rất không cam lòng. Ít nhất để cho nàng cùng hắn thêm một đoạn ngày đi? Lão thiên gia, một năm? Không được! Một tháng,vẫn không được. Vậy một ngày cũng được……

Nàng cố gắng lại cố gắng, cùng lão thiên gia cò kè mặc cả, nhưng phổi của nàng giống như muốn nổ mạnh, nàng không thể hô hấp! Cứu, cứu mạng! Cứu mạng…… Giây tiếp theo, bóng tối thổi quét nàng.

 

“Không tốt! Nữ hoàng ngã xuống Khôi Tinh hồ.”

Nghiêm Luân ngồi ở trong xe ngựa vừa mới ra khỏi hoàng cung không bao lâu, chợt nghe thấy dân chúng trên phố nhắn dùm tin tức này. Hắn vội vàng kêu xa phu dừng xe ngựa lại, nhanh chóng xuống xe, vội vàng hỏi một lão gia gia,“Nữ hoàng bị ngã xuống nước sao?”

“Đúng vậy, nhưng được Tiêu Dao vương cứu trở về phủ rồi.”

Hắn lập tức thi triển khinh công, chân không dính đất chạy thẳng đến chỗ ở bạn tốt.“Rơi xuống nước” Ba chữ  này làm hắn hoảng sợ. Tuy rằng nàng chưa nói cho hắn thân phận thực sự, nhưng mọi chuyện bắt đầu thay đổi, kể từ sau khi nàng rơi xuống nước.

Hắn không muốn nàng chết! Nhưng cũng không muốn sau khi tỉnh nàng lại biến thành Kim Ngôn trước đây!

Ý tưởng cực kỳ vớ vẩn! Nhưng hắn thật sự sợ.

“Nhiếp chính vương đến đây!”

Nô bộc trong Tiêu Dao vương phủ vừa thấy đến hắn, lập tức muốn đi thông báo cho chủ tử, nhưng Tằng Tử Tuyền sớm ra nghênh đón.

“Thực xin lỗi, người của ta bị ám toán, cũng may, một nhóm người khác đuổi tới đúng lúc!”

“Nàng đâu?”

Cước bộ Tằng Tử Tuyền chưa nghỉ vừa dẫn bạn tốt, vừa giải thích,“Tạm thời……” Hắn muốn nói lại thôi.“ Tỳ nữ trong phủ của ta đã thay quần áo sạch sẽ cho nàng. Phẩm Hoài cùng Nghị Dung bị hôn mê, bất quá không có trở ngại gì, hiện tại đang canh giữ bên người nàng……”

Nghiêm Luân bước vào căn phòng sáng sủa sạch sẽ, đi thẳng đến bên giường, Phẩm Hoài cùng Nghị Dung đứng ở hai bên vẫn liều mạng thay chủ tử chà lau mái tóc ẩm ướt, nước mắt rơi không ngừng, nhưng vừa thấy nhiếp chính vương đến, hai người lập tức khóc quỳ xuống đất,“Là lỗi của chúng nô tỳ. Chúng nô tỳ không bảo vệ tốt nữ hoàng……”

“Đi xuống đi!” Hắn lạnh lùng nói.

Hai người khóc rống đứng dậy rời đi.

Nghiêm Luân cầm lấy bố khăn chà lau sợi tóc cho thiên hạ trên giường. Mặt nàng xám như tro tàn, ngay cả môi hắn yêu nhất cũng trắng bệch. Hắn khẽ cắn môi, ngẩng đầu nhìn hảo hữu đứng ở một bên,“Đại phu nói như thế nào?”

“Ra sức bài trừ nước trong phổi. Nhưng từ khi cứu nàng trong hồ lên đến bây giờ vẫn đang hôn mê, đại phu nói trạng huống không tốt lắm.” Lần đầu tiên nhìn sắc mặt bạn tốt tái nhợt như thế, Tằng Tử Tuyền không nói vòng vo.

Nghiêm Luân nghe xong, vẻ mặt có chút hoảng hốt, vội vàng lấy lại bình tĩnh, nhìn thiên hạ trên giường hô hấp mỏng manh, một lòng hắn rối rắm co rút đau đớn.“Mau tỉnh lại! Mau tỉnh lại, nàng còn rất nhiề chuyện chưa nói với ta mà. Ta cũng vậy, cho nên, mau tỉnh lại……”

Nhưng cho dù hắn kêu gọi thế nào, Ngôn Tuyên Nhi vẫn không tỉnh. Thái Hậu lại đây khóc một hồi, gọi một hồi. Các Thái y cũng qua đây hội chẩn bắt mạch, dùng dược liệu tốt nhất. Nàng vẫn không tỉnh lại.

Đồ gia biết được nàng gặp chuyện không may, cũng đưa tới dược liệu vô cùng tốt, tận dụng hết tâm lực. Còn có rất nhiều dân chúng, đại phu, đều muốn tẫn lực thay nữ hoàng làm chút chuyện, cầu phúc hoặc thỉnh cầu chẩn trị, muốn cứu tỉnhnữ hoàng đang hôn mê lại.

Cho dù người đến người đi như nước, nhưng thiên hạ trên giường vẫn không tỉnh lại như trước.

Bình loạn a, bình loạn a

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s