NKH C8.5


Hôm nay ta sẽ cố hoàn bộ Ngụy Kiều Hoàng nhé, để lâu quá rồi🙂

Chương 8.5

Khi ánh dương hòan toàn chiếu rọi lên mặt người, thì nghi thức cũng đang chính thức bắt đầu.

Ở trong hoàng cung, trên tế đàn thần thánh, nữ hoàng suất lĩnh văn võ bá quan trong tiếng tụng kinh trang nghiêm của các tăng lữ, tiến hành tam quỳ cửu khấu chi lễ.

Lư hương lượn lờ, hai bên tế đàn thị vệ phân biệt giơ cao sáu loại cờ to lớn: nhật, nguyệt, phong, vân, lôi, vũ, lại là đội ngũ danh dự dẫn dắt, phía sau có kỵ binh giơ cao Kim Loan Phượng phiến đi theo. Đội ngũ chậm rãi du hành ở bên trong hoàng thành, tập tục này biểu hiện dụ ý hoàng gia muốn truyền lại chính khí cho dân chúng, thiên quan chúc phúc, nghênh thần nạp tường.

Bởi vậy, dân chúng toàn thành hoan nghênh, tiếng hoan hô không dứt bên tai, mà sau khi hồi cung, Ngôn Tuyên Nhi cùng Nghiêm Luân bồi Thái Hậu dùng ngọ thiện, ánh mắt nàng vẫn nhìn ra ngoài cửa sổ.

Nghe nói buổi chiều còn có các loại du hành biểu diễn, buổi tối cũng sẽ đốt pháo hoa, đến lúc đó đèn đuốc khắp nơi, đám đông vui nhộn, khẳng định náo nhiệt vạn phần.

Thái Hậu nhìn ra khát vọng chuồn ra ngoài trong ánh mắt nàng, bèn nói,“Nhiếp chính vương, mang nàng đi ra ngoài đi. Tâm thần đã sớm không ở đây rồi.”

“Nhi thần cũng có thể đi chơi?” Nàng vui vẻ cực kỳ, nghĩ rằng nữ hoàng sẽ không được đi ra ngoài đâu!

“Đương nhiên có thể, lễ mừng mới có thể thể hiện chính xác xem dân chúng một quốc gia có được an cư lạc nghiệp hay không. Nhìn từ trang phục, đồ ăn, thức dùng cùng vẻ sung sướng trên mặt là không lừa được người.” Thái Hậu cười meo meo trả lời.

“Cho nên, nếu nhi thần trị quốc có thành tựu,thì có thể nhìn thấy khuôn mặt tươi cười vui vẻ của dân chúng sao?”

“Không giống như vậy. Thật sự nàng đã trị quốc thành công, vượt qua sự trông mong của ta. Nàng thật là một Quân vương tốt.” Nghiêm Luân thật tình nói.

“Đó là nhờ đại thần phụ tá dạy tốt.” Nàng thực chân chó đem công lao chuyển cho hắn.

“Được rồi được rồi, đôi tình nhân các ngươi không coi ai gia vào đâu nữa hả! Đi ra ngoài đi.”

Nghiêm Luân cười vái chào Thái Hậu, lập tức kéo tay Ngôn Tuyên Nhi đi ra ngoài.

Nhưng lại bị nàng kéo hồi tẩm cung.Hắn muốn nàng đổi sang kiện xiêm y nhẹ nhàng, không nghĩ tới nàng lại tác quái muốn nữ phẫn nam trang,“Như vậy càng có thể chơi đùa tận hứng lại an toàn hơn.”

Nghiêm Luân lắc đầu, nhìn tiểu công tử tuấn tú một thân áo bào trắng trước mặt, trong mắt lộ vẻ sủng nịch.

Vì thế, Nghiêm Luân mang theo nàng xuyên qua đám đông chật chội, nhìn người biểu diễn nuốt lửa, tạp kỹ, vui vẻ vô cùng.

Đám người thật sự rất đông, cho nên phần lớn thời gian hắn luôn lấy thân hình cao tráng của  mình hộ vệ nàng, cũng giúp cho nàng có vị trí tốt nhất nhìn xem biểu diễn.

Nàng thực an tâm, có hắn bên người, cái gì nàng cũng không sợ, cho dù đám đông đẩy họ đi khắp nơi.

Bất quá, Nghiêm Luân cảm thấy không quá an tâm, trong đám người giống như có chút ánh mắt khác nhau hữu tâm nhân.“Chúng ta trước rời đi, nhân nhiều lắm.”

“Nhưng vẫn chưa tối mà, trời còn sáng như vậy……”

“Vào đêm, khá đông người, hay là ta tìm cho nàng một chỗ có thể hảo hảo xem.”

Thấy hắn kiên trì, nàng cũng không nói thêm gì nữa, vốn tưởng rằng hắn sẽ mang theo nàng hồi cung, không nghĩ tới, đến nơi cách ngã tư đường náo nhiệt không xa, ven hồ yên tĩnh nhất thành.

Bởi vì tất cả mọi người đi đến đường cái, đình đài liễu thụ, bên hồ đom đóm chập chờn nhưng lại không thấy một bóng người.

Nghiêm Luân ôm lấy nàng ngồi trong đình, nhìn kia hồ nước in bóng trời xanh,“Lễ mừng qua đi, sẽ đến hôn sự của chúng ta.”

“Nhanh như vậy?”

“Nàng không muốn?”

Nhìn hắn, nàng gật đầu nhưng lập tức lại lắc đầu. Có được hắn là hạnh phúc của nàng, nhưng ngọt ngào lại không yên, nàng muốn nhiều lắm. Nàng sợ hãi một lúc nào đó mình sẽ trở lại thế giới vốn của mình, cũng vừa nghi hoặc hắn đối tốt với nàng, yêu nàng, tất cả chỉ bởi vì hắn nghĩ rằng nàng là nữ hoàng chân chính, huống chi, nữ hoàng thực sự đã đi nơi nào? Khi nào sẽ xuất hiện lại? Nếu nàng ấy đang sống tốt, tội ác của nàng sẽ ít đi một chút, mà nếu quả nàng đang ở nơi nước sôi lửa bỏng, đang chờ bọn họ đi cứu nàng thì sao? Nàng không phải tội càng thêm lớn sao?

Chỉ có một mình nàng biết nữ hoàng thật bị mất tích, áp lực tâm lý rất trầm trọng.

Nàng đã nghĩ, chỉ cần khoái hoạt là tốt rồi, nhưng mỗi đêm dài yên tĩnh, lương tri của nàng liền quất roi nàng, làm nàng không thể không nghĩ tới.

“Đối với chuyện đại hôn, nàng hiển nhiên thực do dự, nàng không thương ta sao?”

“Ta yêu, yêu cực kỳ! Yêu thảm, nhưng……”

“Vậy thì sao, ta cũng yêu nàng. Nếu chúng ta lưỡng tình tương duyệt, giờ phút này quốc thái dân an, không có lý do gì không cử hành đại hôn.”

Hắn biết nàng do dự cái gì, nhưng hắn hy vọng nàng đem bất an của nàng nói ra, bằng không, đem bí mật trong lòng nàng cho hắn bảo vệ vĩnh viễn. Nhưng hắn hy vọng là cái trước, đó đại biểu nàng tín nhiệm hắn!

Yêu một người phải thành thực, nhưng nàng không dám nói.

“Nàng thật sự không thể đem tâm giao cho ta sao?” Hắn nghĩ tuy chính mình có thể không cần, nhưng nàng tình nguyện một mình giữ kín bí mật, khổ cũng không làm cho hắn cảm kích,mà làm hắn đau lòng.

“Ta đem tâm cho chàng mà, thật sự.”

“Ta không cho là như vậy. Chúng ta trở về đi.”

Nàng khó hiểu nhìn khuôn mặt tuấn tú mà cứng rắn của hắn, cũng không hiểu được mình đã nói sai điều gì.

One response »

  1. banhmikhet nói:

    thanks bạn nha

Bình loạn a, bình loạn a

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s