Tài sắc song thu C9


Chương 9, ưu thương khó giải. . .

 

Cẩm Tú mới từ lưng ngựa rơi xuống, trước mắt bỗng nhiên thấy áo hồng tung bay, đảo mắt một cái trong lòng liền có thêm một con yêu nghiệt.

 

Hậu Hiểu Dụ nhào vào trong ngực nàng gào khan : ” Đồ nhi ngoan của ta a, ngươi hù chết vi sư  ~~~~ Cuối cùng may mà bình an trở lại.”

 

Cẩm Tú khóe mắt rút rút, ôm không phải mà không ôm cũng không phải, cứng ngắc dùng đầu ngón tay chọc chọc hắn: “Hậu hồ ly, ngươi gào khóc đủ chưa, ta còn chưa chết đâu.”

 

“Chưa đâu ~~~~” Hậu Hiểu Dụ xoay mình, dựa vào trong ngực nàng tiếp tục khóc thút thít.

 

Mật Linh Vương đứng một bên ho khan vài tiếng, Cẩm Tú xoay người nhìn hắn, bất đắc dĩ cười cười: “Khà khà,khiến cho vương gia chế giễu rồi. Sư phụ ta có đôi khi tựa như đứa con nít, có chút nũng nịu. Ta cùng hắn quả thật chỉ là quan hệ thầy trò thuần khiết, vương gia đừng hiểu lầm ~~~~ ai nha a a a ~~~~~~~~ “

 

Cẩm Tú nói còn chưa dứt lời đột nhiên đau kêu đẩy Hậu Hiểu Dụ ra, xoa ngực cả giận nói: “Hậu hồ ly, ngươi cuồng ngược đãi người đi, làm sao lại nhéo ta?” (sắc lang a~)

 

Hậu Hiểu Dụ nhăn đôi mi thanh tú , quyến rũ sẳng giọng: “Ai kêu ngươi dám nói nhảm, dám nói vi sư nũng nịu?”

 

Ở chung lâu với Cẩm Tú,biết nàng nói từ ngữ ù ù cạc cạc, hiện tại Hậu Hiểu Dụ cũng biết đúng ý gì . Cẩm Tú oán thầm Hậu hồ ly dám đánh mình.

 

Chẳng lẽ không đúng? Bằng không tại sao động một chút là ngược đãi ta. Cẩm Tú không dám nói ra lời này, chỉ bĩu môi ôm nỗi hận trừng Hậu Hiểu Dụ.

 

Hậu Hiểu Dụ bất mãn phóng cái mị nhãn đến nàng, lắc mông đi thẳng vào doanh trướng của Mật Linh Vương.

 

Tất Lợi Sâm Cách lúng túng cười nói: “Cẩm Tú cô nương, nơi này chính là doanh trướng của bản vương, mời.”

 

“Nga. . Mời.” Cẩm Tú chịu ngực đau đau rát, đi theo Tất Lợi Sâm Cách vào doanh trướng xa hoa khổng lồ kia.

 

Tất Lợi Sâm Cách phân phó thuộc hạ chuẩn bị tốt nước ấm cho Cẩm Tú tắm rửa thay quần áo, cũng sai người chuẩn bị phong phú rượu và thức ăn. Cẩm Tú một thân phong trần vừa vặn muốn tắm, từ chối thì bất kính.

 

Nam Vương cùng Hậu Hiểu Dụ ở chủ trướng  hàn huyên. Cẩm Tú tắm rửa xong cũng đi theo tùy tùng tiến vào, ngồi vào bên cạnh Hậu Hiểu Dụ.

 

Hậu Hiểu Dụ cười nói: “Mạng đồ nhi của ta toàn do vương gia cứu. Hậu mỗ vô cùng cảm kích.”

 

Tất Lợi Sâm Cách cười nói: “Ân công sao lại khách khí như vậy. Năm đó ngài đã cứu mẫu hoàng cùng bản vương, xem như tặng chúng ta sinh mệnh mới. Lần này tới Già Đà quốc, bản vương không thể kịp thời phái người hộ tống nghênh đón, thiếu chút nữa làm hại ái đồ của ân công gặp bất trắc, thật sự xấu hổ.”

 

Hậu Hiểu Dụ cùng Tất Lợi Sâm Cách khách sáo , bên này Cẩm Tú trái lại tự ăn uống.

 

Bữa ăn của dân tộc du mục chủ yếu lấy thịt là chính. Đầu mùa xuân càng là mùa thiếu đồ ăn, gia súc cùng dã thú vừa qua khỏi ngày đông giá rét không có thịt gì, sở dĩ mọi người có thịt để ăn cũng vì cất giữ yêm chế thịt hun là chính, rượu bình thường cũng không dám chạm . Thời tiết nơi này rét lạnh, rượu đa dụng chủ yếu xua rét lạnh làm ấm người, rượu mạnh mười phần. Nhưng hôm nay Tất Lợi Sâm Cách chuẩn bị cũng là rượu nho cực kỳ hiếm có, đỏ hồng trong suốt lại thơm tho bốn phía, Cẩm Tú nhịn không được cũng uống mấy chén.

 

Cẩm Tú nghe sư phụ cùng Nam Vương nói chuyện với nhau đến đoạn thuật cưỡi ngựa tinh thấu tài cùng bắn cung cao siêu hạng của du mục dân tộc, dưới tác dụng cồn, đầu nóng lên, xen vào nói: “Ta cũng rất muốn học cưỡi ngựa bắn tên!”

 

Tất Lợi Sâm Cách mỉm cười nói: “Cẩm Tú cô nương thật có ý này, bản vương có thể an bài nhóm thần xạ dạy ngươi.”

 

Nữ hộ vệ Trác Á Đứng ở phía sau Nam Vương cười nói: “Chính vương gia đã là một tay thần xạ, sao cần đề cử người khác. Ngoài vương gia, còn ai có thể xứng đôi danh hiệu này.”

 

Tất Lợi Sâm Cách nhíu mày kiếm: “Trác Á, chớ có nói bậy.”

 

Cẩm Tú lại tùy tiện cười nói: “Ta tin tưởng lời nói của vị hộ vệ này. Vừa rồi tiểu nhân đã trải qua còn gì. Vương gia cưỡi ngựa rất thuần thạo, thật làm ta thấy rất hâm mộ.”

 

Khuỷu tay đụng đụng Hậu Hiểu Dụ, nháy nháy mắt với hắn: “Nếu vương gia chịu tự mình dạy ta thuật kỵ xạ, thì thật sự là tam sinh hữu hạnh. Ngươi nói đúng không, sư phụ.”

 

Hậu Hiểu Dụ lắc đầu, hắn tự nhiên hiểu rõ tâm tư Cẩm Tú. Nàng đột nhiên ấm đầu muốn học thuật kỵ xạ, lại sợ người dạy rất nghiêm khắc khiến bản thân mình quá cực khổ, vì thế lại lên tiếng để bản thân mình chịu ân huệ Nam Vương.

 

Nhưng nhìn bộ dáng nàng tề mi lộng nhãn lo lắng, cũng nhịn không được, không đành lòng có ý tứ khác, nhân tiện nói: “Nếu như có vương gia dạy liệt đồ của ta, đương nhiên không còn gì tốt hơn , chỉ là sợ quấy rầy vương gia xử lý chính sự.”

 

Trác Á vội la lên: “Vương gia một ngày phải xử lý bao nhiêu chuyện, nào có dư thời gian dạy các ngươi thuật kỵ xạ chứ?”

 

Tất Lợi Sâm Cách nghiêm khắc trừng Trác Á một cái: “Trác Á, ngươi càng ngày càng càn rỡ, còn không hướng ân công giải thích.”

 

Trác Á tuy rằng không phục vẫn phải cúi đầu ôm quyền nói xin lỗi: “Thuộc hạ vô lễ. Xin ân công trách phạt.”

 

Cẩm Tú cùng Hậu Hiểu Dụ nhìn nhau một chút, cũng hơi cảm thấy xấu hổ, Hậu Hiểu Dụ nói: “Kỳ thực cũng đúng là Hậu mỗ cùng đồ nhi quá mức đường đột.”

 

Tất Lợi Sâm Cách trầm ngâm nói: “Kỳ thực bản vương dạy Cẩm Tú cô nương cũng không có gì không tiện. Gần đây triều vụ cũng không bận rộn, trên thảo nguyên các loại dã thú trở dậy. Mùa xuân mỗi năm là lúc vây diệt, ta vừa vặn thuận theo thiên thời giảng cho Cẩm Tú cô nương thuật kỵ xạ, cũng có thể làm ít công to. Còn nếu nói việc rất nhỏ, khó được khi ân công mở miệng, bản vương nhất định tận tâm dạy.”

 

Cẩm Tú mừng rỡ, liên tục cảm ơn.

 

Cẩm Tú ăn uống no đủ nên mí mắt đánh nhau, bắt đầu rơi vào mơ hồ. Tất Lợi Sâm Cách liền sai người đưa thầy trò hai người trở về lều trại của bọn họ.

 

Hậu Hiểu Dụ vừa trải tốt đệm chăn cho nàng, Cẩm Tú liền lăn lông lốc chui vào, còn thoải mái rên hừ hừ.

 

Hậu Hiểu Dụ thở dài: ” Đồ nhi không chịu để tâm, luôn hốt hoảng không yên lòng, đi theo sư phụ hái thuốc lại không chút để ý chung quanh mà đi loạn. Lần này lạc đường hung hiểm như thế, hại vi sư lo lắng. Nếu không phải năm đó vi sư có ân với Mật Linh Vương, cầu được hắn xuất binh tìm kiếm, lúc này sợ là ngươi đã rơi vào miệng sói, hài cốt không còn! Khi trở lại chỉ lo ăn uống thả cửa, phiền ngươi còn ngủ được.”

 

Cẩm Tú ngồi dậy, nhìn Hậu Hiểu Dụ ngồi ở một bên hai mắt đỏ bừng, hơi cảm thấy băn khoăn,bèn chuyển đến bên cạnh hắn, giật nhẹ tay áo hắn. Hậu Hiểu Dụ xoay người không để ý nàng.

 

Cẩm Tú lắc lắc cánh tay hắn, ưỡn nghiêm mặt xấu lắm: “Hảo sư phụ ~~~~~ hảo hồ ly ~~~~~ ngươi cũng biết ta chính là người vừa lười biếng lại nông cạn không chịu học, đặc biệt khi vừa thấy những cây cỏ đó liền choáng váng. Học vấn dược lý ngươi cao sâu lại uyên bác, ngươi thông minh trong sáng như thế cũng phải học rất nhiều năm, mà mới mấy tháng nhồi cho hết thảy dạy ta tựa như nhồi vịt ăn khó trách tiêu hóa bất lương, khó tránh khỏi việc đào ngũ. Đặc biệt tại thảo nguyên này, ta căn bản không phân rõ đông nam tây bắc, thành một tên mù đường. Khinh công của sư phụ giỏi như vậy, ta vừa thất thần liền không tìm được thân ảnh ngươi, căn bản không tìm thấy bóng dáng mà.”

 

Nói xong liền vụng trộm tựa đầu trên bả vai Hậu Hiểu Dụ. Hơn nửa năm này hai người ở chung, Cẩm Tú đã đem Hậu Hiểu Dụ thành thân nhân của mình . Kiếp trước kiếp này đều hiu quạnh, chợt gặp được một người thiệt tình quan tâm chiếu cố đến mình, cũng rất dễ dàng sinh ra cảm giác không muốn xa rời.

 

“Sư phụ, không phải ta có ý định làm ngươi lo lắng đâu. . . Ta cam đoan lần sau tuyệt không có sai sót rơi vào mơ hồ dọa người, ngươi tha thứ cho ta một lần đi.”

 

Hậu Hiểu Dụ nhịn không được quay đầu đẩy đầu nàng ra, sẳng giọng: “Còn có lần sau nữa a. Không được phạm thêm nữa.”

 

“Biết! Ta cam đoan!” Cẩm Tú cao hứng nhấc tay thề, lấy khăn tay ra lau khóe mắt Hậu Hiểu Dụ: “Khăn tay này sư phụ thêu cho ta, ta luyến tiếc dùng, rất sạch sẽ, cho sư phụ lau mặt. Đại nhân không chấp nhặt lỗi lầm của tiểu nhân.”

 

Hậu Hiểu Dụ ngạc nhiên nói: “Cái gì gọi là đồ gà mờ?”

 

Cẩm Tú xin lỗi sờ sờ cái mũi: ” Ý tứ là đầu óc không đủ dùng.”

 

Hậu Hiểu Dụ phụt cười, đoạt lấy khăn xoa xoa mắt của  mình: “Ngươi a. . . Vẫn cứ như vậy. . . Ta đã nói nếu làm sư phụ của ngươi thì cả đời này đều sẽ che chở ngươi, giúp đỡ ngươi. Sớm đoán được sẽ không bớt lo mà .”

 

Cẩm Tú cười nheo mắt, ba ba tiến lại, cọ xát bả vai Hậu Hiểu Dụ: “Sư phụ tốt nhất. Là ta gặp được người tốt nhất, về sau ta mượn ngươi làm cha ruột của ta!”

 

Hậu Hiểu Dụ nói lại: “Ai muốn ngươi coi ta như cha , ta có già như vậy sao?”

 

“Không phải không phải. Sư phụ tuổi trẻ mỹ mạo, da sáng mềm nhẵn. Cha ta quả thật không được như vậy. Tuy nhiên một ngày vi sư cả đời vi phụ, ngươi cũng không thể bỏ ta đi a.” Cẩm Tú tương đối khó xử nhìn trời vuốt cằm.

 

“Ta mới phải coi ngươi như sư phụ, đừng hếch mũi lên mặt chiếm tiện nghi của vi sư nữa. Mau đi ngủ đi.” Hậu Hiểu Dụ đẩy Cẩm Tú ra, đi đến bên giường mình.

 

Thầy trò hai người từ sau khi rời khỏi nơi Hậu Hiểu Dụ ẩn cư, mỗi lần ở ngoài đều luôn ở một cùng một gian phòng tiện chăm sóc lẫn nhau. Một người nằm giường ngủ, một người ngả ra đất nghỉ. Cẩm Tú vốn là nhân sĩ xuyên qua, lại vô tâm vô phế, sớm đối đãi với Hậu Hiểu Dụ như thân nhân;mà Hậu Hiểu Dụ cũng là dị sĩ giang hồ không câu nệ tiểu tiết, miệt thị lễ giáo. Bởi vậy hai người đều chưa hiểu ra được cô nam quả nữ sống chung một buồng có gì không ổn.

 

Đến thảo nguyên, dân phong nơi này càng tiêu sái sáng sủa lại nhiệt tình hiếu khách, thầy trò ngụ trong một cái lều trại cũng không lạ gì.

 

Cẩm Tú sắp rơi vào mộng đẹp, chợt nghe Hậu Hiểu Dụ tinh tế hỏi: “Tú nhi, trước kia ngươi từng nói, ngươi về nhà không được, người thân cũng không cần ngươi, là thật nói sao. Ngươi tốt như vậy, thân nhân ngươi làm sao có thể không cần ngươi chứ?”

 

Cẩm Tú giật mình, rút vào chăn: “Là thật. Ta một chút cũng không tốt, lúc ở nhà thật tùy hứng, chung quy chỉ chọc phiền toái cho người nhà, kết quả bản thân mình bị tổn thất nặng, còn đánh mất mặt mũi của người nhà. Mà ta. . . . . Khả năng vĩnh viễn sẽ không trở về được, cũng sẽ không còn được gặp lại bọn họ. . . .”

 

Nói xong cái mũi có chút lên men, yết hầu cũng đau. Hút hút cái mũi, vùi mặt rúc vào ổ chăn làm đà điểu, lặng lẽ trốn ở trong chăn lau nước mắt.

 

Bỗng nhiên cảm thấy một cái tay mềm mại khẽ vuốt tóc của mình. Cảm giác ôn nhuyễn khiến cho nàng thật vất vả nghẹn nuốt nước mắt lại không nghe lời mà chảy xuống.

 

Cẩm Tú chết sĩ diện, quật cường không chịu làm động tác lau nước mắt.

 

Hậu Hiểu Dụ cảm thán một tiếng, đưa tay dịu dàng lau nước mắt trên quai hàm nàng. Cách chăn nhẹ nhàng ôm lấy nàng mềm giọng nói: “Chớ khóc , đồ nhi ngoan. Về sau có sư phụ ở đây, sẽ không để ngươi chịu ủy khuất.”

 

Cẩm Tú nhắm mắt lại, vùi mặt vào gối đầu, rơi lệ càng nhiều. . .

One response »

Bình loạn a, bình loạn a

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s