Đã từng C9


Chương 9: Càng ngày càng lệ thuộc

           

            Đại sảnh

“Vương gia.” Viêm Bân đi lên, không chờ Diệp Hạo Vũ đáp lại trực tiếp ngồi ở vị trí đối diện với hắn. Hắn là một người tiêu sái hơn Diệp Hạo Vũ rất nhiều , không vì những thứ quy củ trói buộc do người đời đặt ra mà làm hạn chế  hành vi của hắn. Nói xác thực chút, đây chính là nguyên nhân Diệp Hạo Vũ chọn hắn làm người bên mình, bởi vì trên người của hắn, Diệp Hạo Vũ tìm được tính tình giống như Lôi Lôi. Cho nên hắn cho là, hắn có thể tin tưởng Viêm Bân.

 

“Ừ.” Diệp Hạo Vũ nhàn nhạt đáp một tiếng.

 

Viêm Bân thấy thế cũng không nói nhảm làm gì, đi thẳng vào vấn đề nói:

 

” Thủy yêu đó nói nàng quả thật biết Hãn Lôi Lôi, còn nói cái gì mà van cầu chúng ta đừng tổn thương Hãn Lôi Lôi.”

 

“A?” Vẫn là nhàn nhạt đáp lại.

 

“Nàng còn nói Hãn Lôi Lôi chính là chủ nhân của nàng, nếu như mà ta dám đả thương Hãn Lôi Lôi, cho dù nàng phải chết cũng sẽ không bỏ qua cho chúng ta. Chỉ là lúc nàng nói lời này vẻ mặt thật đúng là nghiêm túc đến quá phận.”

 

“A? Vậy sao?”

 

“Ừ, những tin tình báo này ta dám đánh cuộc tuyệt đối là thật.”

 

“Vì sao?”

 

“Bởi vì ta dùng khốc hình với nàng.”

 

“Cái gì?” Diệp Hạo Vũ đột nhiên khẩn trương lên, Lôi Lôi rất để ý người bạn này, nếu là biết bị chính người hắn gọi đi tra tin đả thương chẳng phải là sẽ hận chết hắn?

 

“Ha ha, đùa giỡn thôi…, sao có thể làm như vậy! ~” Viêm Bân cười lớn nhìn vẻ mặt khẩn trương của Diệp Hạo Vũ. Nói thật hắn thật sự tò mò rốt cuộc vị Hãn Lôi Lôi kia là ai, làm sao lại có loại  ma lực mị hoặc được vị Vương gia lạnh chết người không đền mạng trước mắt.

 

“Ngươi. . . . . .” Diệp Hạo Vũ đang muốn nói thêm điều gì, lại nghe thấy một hồi tiếng bước chân hơi nhỏ cách không xa truyền đến.

 

“Hạo Vũ, ta đã làm tốt lắm rồi nha! ~” Hãn Lôi Lôi đắc ý bưng bốn món ăn lên, nhưng lại rõ ràng còn có chút run run.

 

Diệp Hạo Vũ thấy thế vội vàng đi lên phía trước đỡ mâm thức ăn, vẫn không quên trách cứ:

 

“Thân thể vừa mới tốt lên, tại sao có thể làm những việc nặng này ?”

 

“Tiếng bò rống! ~” Hãn Lôi Lôi chỉ xem thường quay qua bóng lưng Diệp Hạo Vũ le lưỡi một cái.

 

“. . .” Viêm Bân nhàn nhạt nhìn Hãn Lôi Lôi. Dáng dấp nữ tử này thật đúng là đáng yêu, hắn không phản đối, tính cách không câu chấp chẳng kém so với mình. Đột nhiên có chút thưởng thức nàng.

 

“Di, đây là thuộc hạ của ngươi à?” Hãn Lôi Lôi nhìn Viêm Bân nghi ngờ hỏi Diệp Hạo Vũ.

 

“Ừ, không sai biệt lắm.” Diệp Hạo Vũ gật đầu một cái, Nguyệt Kỵ tỉ mỉ bày thức ăn vừa đưa lên, liền lui qua một bên.

 

“A, xin chào, ta tên là Hãn Lôi Lôi! ~” Hãn Lôi Lôi hướng về phía Viêm Bân, khẽ mỉm cười.

 

“Ừ, xin chào, ta tên là Viêm Bân.”

 

“Ha ha, hôm nay ngươi có lộc ăn nha. Đây là lần đầu bản cô nương ở thời đại  này. . . Ách. . . Lần đầu xuống bếp ở chỗ này! ~” Hãn Lôi Lôi vội che giấu lời nói lỡ.

 

“Ừ.” Viêm Bân khẽ gật đầu.

 

Diệp Hạo Vũ đưa ra chiếc đũa chuẩn bị gắp lấy thịt vịt nướng cho vào miệng, bởi vì món ăn xem ra rất ngon miệng hơn nữa còn rất tân kỳ. Hãn Lôi Lôi lại ngăn trở hắn, mỉm cười với Nguyệt Kỵ vẫy vẫy tay nói:

 

“Cùng ăn đi! ~”

 

Viêm Bân không khỏi kinh ngạc, mặc dù hắn khôn coi trọng lễ giáo như người đời, nhưng vẫn sẽ không cùng thuộc hạ hữu hảo như vậy.

 

Lần này không chỉ có Viêm Bân kinh ngạc, ngay cả Diệp Hạo Vũ cũng hết sức kinh ngạc, ngay sau đó liền đen mặt ,

 

“Lôi Lôi, Nguyệt Kỵ là hạ nhân, không thể ngồi cùng chủ nhân ăn cơm.”

 

Nguyệt Kỵ mặc dù đối với lời mời của Hãn Lôi Lôi  hết sức vui vẻ, nhưng vẫn bất đắc dĩ gật đầu một cái.

 

“Ta biết rõ Nguyệt Kỵ là hạ nhân, nhưng là Nguyệt Kỵ bồi bên người ngươi đã lâu, không phải sao? Vậy ngươi nên coi một người thề trung thực đối với ngươi là bằng hữu thật tốt .” Hãn Lôi Lôi lôi Nguyệt Kỵ ngồi vào chỗ, mỉm cười ngồi vào chỗ khác.

 

“. . .” Cẩn thận thưởng thức một phen, Diệp Hạo Vũ cảm thấy Lôi Lôi nói tựa hồ không sai, hơn nữa hắn cũng không muốn nhìn Lôi Lôi không vui, cho nên khi ánh mắt Nguyệt Kỵ quăng về phía mình thì khẽ gật đầu.

 

“Vậy giờ ta có thể ăn chứ?” Diệp Hạo Vũ bất đắc dĩ đưa ra chiếc đũa lần nữa, lại vẫn bị Hãn Lôi Lôi cản lại,

 

“Muốn ăn trước hết ngươi phải xin lỗi ta mới được.”

 

“Xin lỗi cái gì?” Diệp Hạo Vũ không rõ làm sao .

 

“Ngươi từng hoài nghi tay nghề của ta! ~”

 

“À?” Không nghĩ tới Lôi Lôi nhỏ bé như vậy, lại còn rất mang thù nha.

 

“Không nói thì đừng nghĩ ăn.” Hãn Lôi Lôi vừa nói vừa làm bộ chuyển thức ăn trước mặt Diệp Hạo Vũ đi.

 

Diệp Hạo Vũ vội vàng ngăn nàng lại, xệ mặt xuống không thể không nói:

 

“Ta sai lầm rồi, không được sao?”

 

“Hắc hắc, này mới đúng nha! ~” Hãn Lôi Lôi buông tay  ra, cẩn thận thưởng thức tướng ăn của ba người  .

 

Nguyệt Kỵ ăn lịch sự; Viêm Bân ăn tương đối tùy ý; Diệp Hạo Vũ ngược lại ăn có chút nhếch nhác, tựa hồ hận không thể đem toàn bộ thức ăn cho vào bụng mình vậy. Thấy cảnh tượng như vậy, Hãn Lôi Lôi không khỏi vui vẻ nở nụ cười. Cùng Diệp Hạo Vũ chung đụng đã lâu, nàng mới phát hiện ra mình càng ngày càng có chút lệ thuộc vào hắn, tự hồ chỉ cần nhìn hắn, mình cũng rất an tâm. Cho dù có biết rõ loại hạnh phúc đến từ dị giới  này cũng không thuộc về mình, nàng vẫn muốn hảo hảo quý trọng hiện tại. Song một khi Hạo Vũ biết thân phận chân thật của nàng, hắn còn có thể che chở với mình như thế sao? Hãn Lôi Lôi không xác định, nhưng nàng vẫn dứt khoát  lựa chọn tin tưởng hắn sẽ không để cho mình thất vọng.

One response »

  1. meokhin o_0 nói:

    yeu roj.yeu roj.la la la

Bình loạn a, bình loạn a

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s