NKH C8.3


Chương 8.2

Vì thế hai ngày sau, trừ Quân vương còn có một số hoàng thân quốc thích vẫn có chờ mong đối với Quân vương đều được triệu yến, thỉnh tới Thái Hòa điện tề tụ.

Mĩ thực rượu ngon, mọi người uống, song  cũng rất tò mò vì sao nữ hoàng còn chưa giá đáo.

“Ai gia đặc biệt nói với nữ hoàng, muốn nghe được ý kiến thật sự của các ngươi với nàng. Nếu nàng ở đây, các ngươi sao có thể mở miệng nói thật? Cho nên, nàng liền ở lại tẩm cung của mình.” Thái Hậu giải thích như vậy, những người kia mở cờ trong bụng, bọn họ có rất nhiều ý kiến với nữ hoàng a!

Vì thế, đám hoàng thân quốc thích được sủng mà kiêu bắt đầu tán gẫu bắt đầu từ những thành tựu gần đây của nàng. Bọn họ đều rất bất bình, thành công của một nữ nhân càng biểu hiện rằng bọn họ uất ức, Đông Phong hoàng triều là đại quốc mênh mông nhất lại để cho một nữ tử chưởng chính, chẳng lẽ trong hoàng triều không có nam nhân vĩ đại nào sao?

“Đây là thành kiến! Không thể quyết định năng lực của một người vì thế.” Nghiêm Luân bác bỏ.

Quân vương lập tức cười nhạo,“Đúng vậy, ngươi là người tránh ở sau Kim Loan bảo điện, nhiếp chính vương buông rèm chấp chính, ngay cả nữ hoàng đều phải tham khảo ý kiến của ngươi, đương nhiên ngươi có thể nói đây là thành kiến rồi!”

“Cho dù như thế, hiện nay Đông Phong hoàng triều đang ở trong trạng thái phú cường yên vui, đại biểu cho việc nữ hoàng trị quốc có công.”

“Đúng vậy! Một tay ôm người ngọc thướt tha, đại mỹ nhân mắt đẹp linh động, một tay ôm quyền lực, cũng nên a dua nịnh hót chút, nhất là ở trước mặtThái Hậu đây.” Quân vương nói móc ý tứ hàm xúc cực nùng.

Thái Hậu muốn giảng hòa tranh cãi, nhưng Nghiêm Luân lập tức cười lạnh.“ Ý chỉ của Thái Hậu là muốn bổn vương lấy sư uy phụ tá nữ hoàng, sẽ không coi trọng một kẻ chỉ biết a dua nịnh, mà là muốn diệt trừ tảng đá ngăn cản năng lực nữ hoàng đi tới.”

Nghe vậy, Quân Ngọc đột nhiên có một dự cảm bất hảo.

“Bên ngoài truyền rằng Quân vương muốn đoạt quyền, thả binh lung loạn, rất khó nghe. Cho nên, vãn bối cho rằng Quân vương để trừ ô danh, đánh vỡ lời đồn, có phải nên làm chút động tác tất yếu thanh giả tự thanh hay không?” Sắc mặt Nghiêm Luân bình tĩnh, nhưng lời nói mười phần mang tính công kích.

Chết tiệt, đúng là một hồi Hồng Môn Yến! Sắc mặt Quân vương xanh mét trừng Nghiêm Luân, những người khác ngươi xem ta, ta xem ngươi; không dám ra mặt. Dù sao là nhiếp chính vương trước mắt quyền thế hơn người, vì muốn thoát thân, lúc này không thể nói gì được.

Trong khoảng thời gian ngắn, các văn võ quan viên mắt xem mũi, mũi nhìn tâm, không ai dám mở miệng. Không khí nặng nề làm người ta không thở nổi.

Quân vương bước vào đường cùng. Hắn nhìn về phía Thái Hậu vẫn trầm mặc,“Ngài nói chuyện này phải làm sao?”

Thái Hậu thở dài một tiếng,“Buông tay đi. Bằng không, để đến khi người ta xuất ra chứng cớ thì mặt mũi ngài biết để đi đâu? Đừng nên vượt quá đạo quân thần, nếu xét tội, chính là tội tru di a.”

Ngụ ý, trên tay nàng đang nắm chứng cớ sao? Hắn biến sắc, ngã ngồi trên ghế.

Sau đó, Thái Hậu đi trước, quần thần cũng xấu hổ rời đi. Cuối cùng, Quân vương xanh mặt, chống hai chân cứng ngắc bước lên xe ngựa, nhưng cặp mắt phẫn hận kia vẫn chưa chịu thua. Nghiêm Luân biết mình vẫn không thể khinh thường.

“Ta thấy được cả rồi.”

Ngôn Tuyên Nhi từ một ám phòng phía sau yến phòng đi ra. Dưới ánh trăng sáng ngời ngẩng đầu nhìn vẻ mặt kinh ngạc của hắn, mày rậm rối rắm. Có thể thấy được hắn vì nữ hoàng như mình đã tiêu phí bao nhiêu tâm tư. Nàng kiễng mũi chân, nhẹ nhàng vỗ về mi tâm của hắn,“Cám ơn chàng! Quyền lực chính là thứ hủ hóa lòng người, nghiêm trọng hơn cả, thân tình cũng không còn. Trong lòng hắn mang kế hoạch nham hiểm, mà chàng lại dụng tâm vì ta như thế.”

“Đứa ngốc, quyền thế căn bản không thể so sánh với nàng.” Hắn mỉm cười ôm nàng vào trong lòng.

Nàng tựa vào trong ngực hắn, trong lòng vẫn kinh hoàng. Nam nhân này, nàng từ chán ghét hắn, cần hắn sau đó càng là ngưỡng mộ. Đủ loại cảm xúc xen lẫn rồi cùng nhau lên men biến thành ỷ lại, tín nhiệm, thậm chí còn có rung động, chuyển hóa thành tình cảm……

Nàng đưa tay ôm lấy hắn, cảm giác được hắn đem mình ôm càng chặt thêm.

Đây có lẽ gọi là Tái ông thất mã,yên tri phi phúc* chăng?

(*)Nghĩa là: ông lão ở biên giới mất ngựa, biết đâu là họa hay là phúc.

Mơ hồ đi vào cổ đại, tuy rằng có mẫu hậu thường lải nhải nhưng thật yêu nàng, Nghị Dung cùng cung nữ khác cũng đãi nàng ôn nhu chân thành, giống tỷ muội chiếu cố nàng.

Hồi tưởng hiện đại, cha mẹ sớm ly dị, nàng ăn nhờ ở đậu, chưa từng hưởng thụ thân tình, thế nhưng hiện tại nàng có được nhiều như vậy, rất chân thật a.

“Nàng đang suy nghĩ cái gì?”

Tiếng nói ôn trầm của Nghiêm Luân vang lên trên đầu, nhất thời nàng từ trong dòng suy nghĩ hoàn hồn, ngẩng đầu nhìn nam nhân đang mỉm cười của mình. Nàng rất yêu thương hắn, nhưng nàng sao có thể yên tâm cho được?

Hắn thân mật đặt cái trán mình lên trán nàng,“Vẫn còn hoảng thần sao?”

Lòng của nàng có điểm chua,“Chàng nhất định thực yêu nàng đi…… Ách, không phải, ta muốn nói là ta, cho nên chàng mới có thể dụng tâm phụ tá ta như vậy, có phải vậy không?”

“Đứa ngốc, người ta yêu không phải là nữ hoàng vô tâm lúc trước, mà là nàng hiện tại. Cho nên, ta có thể giúp gì cho nàng nhất định sẽ tận lực.”

Trong lời nói của Nghiêm Luân còn ẩn tàng nghĩa khác. Đáng tiếc là, Ngôn Tuyên Nhi không có hiểu được hắn ý tại ngôn ngoại. Bởi vì mặc kệ dụng tâm hay không, đối tượng đều là “Nữ hoàng”, mà nàng lại không phải!

Nàng căn bản chính là nữ hoàng giả. Nàng hãm sâu, lòng vì hắn say mê, không thể tự kềm chế, phải làm sao bây giờ?

One response »

  1. ve0ve0 nói:

    ta thich a nam 9.thank pan

Bình loạn a, bình loạn a

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s