Chương 65: đồ nhi, buông tha cho vi sư đi


Chương 65 【 cảnh cáo 】

 

Chuyện này cứ như vậy hữu kinh vô hiểm trôi qua. Lắc lắc đầu, đến bây giờ, Từ bá vẫn còn hoài nghi, bên ngoài rõ ràng đến nhiều nhân mã như vậy, cũng dễ dàng bị bỏ quên như vậy, rõ ràng ngày đó động tĩnh rất lớn, nhưng sau đó, cũng chỉ là sấm to mưa nhỏ thôi…

 

Không thích hợp a thật không thích hợp ——

 

Từ bá không còn mang bộ dáng lão nhân dọa người như lúc chiều, nhưng trong óc vẫn suy nghĩ: “Thiếu gia a, điều đó thật không có khả năng a! !”

 

Nhẹ nhàng cong khóe môi lên, một chút ý cười trước xuân phong hiện lên, cả người giống như tắm rửa dưới ánh sáng mặt trời, nháy mắt trên mặt nàng sinh ra một loại tên là quang mang thánh khiết, làm cho Từ bá là lão nhân không biết sống bao nhiêu năm rồi còn cư nhiên sinh ra rung động chớp mắt, trong lòng không khỏi âm thầm mắng: cầm thú a cầm thú! !

 

Đồng thời, một đám đồ đệ cũng đối với Mộ Thiên Dao khác hẳn đi. Chả trách a, một đám đều biến ngoan , hơn nữa,cả đám đều ra vẻ ‘cong lưng ‘, nếu mình còn trẻ lại mười mấy năm tuổi, mỗi buổi chiều tà đối mặt trước một yêu nghiệt như vậy, tám phần cũng sẽ biến cong lưng ——

 

“Không có gì là không có khả năng !” Mộ Thiên Dao cười cười, xoay người nháy mắt, ánh sáng ngọc quang mang tỏa xa vạn trượng, khuôn mặt tươi cười của Mộ Thiên Dao dao động trong mắt Từ bá. Giờ khắc này, hắn không chút nghi ngờ, huyễn thần cuối cùng của Huyễn Thần tộc bọn họ, sẽ là người xinh đẹp đệ nhất, Huyễn Thần tộc a, sẽ quật khởi ở trong tay nàng ——

 

Có chút đắc ý tiêu sái ra cửa: “Hừ hừ, cũng không nhìn xem là đồ nhi của ai ——” không đầu không đuôi một câu, Từ bá nửa ngày không hiểu ra ý của nó, nửa ngày sau mới ra một cái kết luận: thiếu gia chính là thiếu gia, lời nói thật là thâm ảo!

 

Không biết đến khi, biết được chân tướng thực sự, cái thời điểm Từ bá mới thầm than, thiếu gia thật không hổ là thiếu gia, hết thảy đã sớm hiểu rõ, đây là bày mưu tính kế a, nàng là người có sắc đẹp kinh tài còn không đứng trên đỉnh của thế giới, vậy còn ai có thể đây? ?

 

Hôm nay, Mộ Thiên Dao vẫn mặc một thân bạch y bay bay như cũ. Khi hành tẩu, từng bước sinh hoa, ách là từng bước sinh gió, rất có loại ý tứ không nhiễm vào khói lửa nhân gian, hoặc là, sẽ giống như nhiều người thích mặc bạch y, hoặc do bọn hắn thích mà mặc, lại hoặc do bọn hắn chỉ vì muốn che giấu huyết tinh cùng hắc ám trên thân. Đương nhiên, Mộ Thiên Dao là người sau, hơn nữa, nàng cũng có chút thích loại cảm giác vạt áo  tạo gió, loại cảm giác này… Giống như mình đã hoàn toàn cách biệt với hắc ám, lại còn có điểm anh tuấn nữa…

 

Đi vào trong phòng, không gặp phải mỗi một đồ đệ si mê nhìn nàng, mà lại như gà gỗ.

 

“A, Thiên Tàm ti, Thiên Tàm ti a…” Một tiếng kêu sợ hãi kinh thiên địa khiếp quỷ thần, sau đó chỉ thấy một trận gió xoáy quét qua, lập tức, bên người Mộ Thiên Dao có hơn một đạo thân ảnh hoàng sắc.

 

Thần sắc Thương Dương kích động nhìn Mộ Thiên Dao, đôi tay mở ra, giống như sắc lang bình thường, bộ dáng muốn sờ lại không dám sờ khiến khóe miệng Mộ Thiên Dao run rẩy lợi hại ——

 

“Giậm chân giận dữ a, thật sự là đáng giận dữ a! !” Một bộ dáng vô cùng đau đớn nhìn Mộ Thiên Dao. Thương Dương chính nghĩa nói lời phê bình: “Sư phụ,tại sao người có thể xa xỉ như vậy? Người có biết một thân quần áo này của người đáng giá bao nhiêu bạc không? Đây  là con số thiên văn a! ! !” Nói xong lại làm một bộ dáng sắp phát điên.

 

Nhẹ nhàng bước lui một vài bước, tạo ra chút khoảng cách, tay áo Mộ Thiên Dao vung lên, một trận gió thơm đập vào mặt. Nhất thời, ánh mắt Thương Dương sửng sốt, thần sắc si mê chợt lóe rồi biến mất, lập tức che giấu ở sau hình dạng hai đĩnh nguyên bảo.

 

“Ta nói, vật này là của ta, xa xỉ hay không xa xỉ, đều là việc của ta! !” Nói xong vỗ vỗ bạch y trên thân, trong lòng lại âm thầm táp lưỡi. Thật không ngờ a, hỏa bạo lão cha lại cấp cho nàng vật trân quý như vậy a. Bởi vì trước kia nàng không quá thích màu trắng, luôn ghét bị bẩn nhanh chóng, cho nên tới giờ mới mặc. Không ngờ y phục này cư nhiên là được dệt thành từ Thiên Tàm ti đao thương bất nhập. Tha thứ cho nàng đi, trước kia chưa gặp bao giờ Thiên Tàm ti a! !

 

“Sư phụ a, ra giá đi!” Khẽ cắn môi, Thương Dương nhìn chằm chằm y phục trên thân nàng, đôi tay lại kích động để sát vào, gắt gao cầm lấy tay áo Mộ Thiên Dao, làm một bộ ngươi thử không bán cho ta xem——

 

“Di, a a a, làm gì, các ngươi đang làm gì a? ?” Nháy mắt, một thân ảnh đỏ rực lấy tốc độ nhanh hơn bình thường tiến lại. Tay áo vung lên, tách đôi tay Thương Dương đang cầm tay áo của Mộ Thiên Dao ra: “Làm gì mà phải động thủ động cước ?” Thương Hồ nguy hiểm nheo mắt lại hung tợn trừng Thương Dương.

 

Sau đó cứ như đang phòng sói kéo Mộ Thiên Dao lui lại vài bước ——

 

” Đây là làm sao vậy? Mọi người đều ở trong này làm gì? ?” Thương Minh chớp chớp đôi mắt, trực tiếp bỏ qua Thương Hồ, khi nhìn thấy Mộ Thiên Dao, đôi mắt lúc này tỏa sáng ——

 

“Oa, sư phụ ——” Thanh âm kéo dài, vội vàng chen chúc lên, trong đôi mắt tràn đầy thần sắc sùng bái: “Sư phụ a, ta thề ta sẽ hảo hảo theo người học võ công, người mau dạy ta đi —— “

 

Nháy mắt, chung quanh có không ít người cùng vây lên, hai mắt của cả một đám đều tỏa sáng nhìn chằm chằm vào nàng: “Đúng vậy đúng vậy, sư phụ, chúng ta nhất định hảo hảo học, võ công của sư phụ quá lợi hại ! !”

 

“Đúng vậy đúng vậy, trước kia người cũng chưa thể hiện ở trước mặt chúng ta.Làm hại ta vẫn nghĩ vì sư phụ chỉ lợi hại hơn chúng ta một chút chút thôi a…” Oa nhi này rõ ràng nghĩ một đằng nói một nẻo, trước kia hắn vẫn không phục Mộ Thiên Dao, rõ ràng nghĩ bản thân còn giỏi hơn Mộ Thiên Dao đâu …

 

“Tốt lắm!” Mộ Thiên Dao rống lớn một tiếng. Nhất thời tất cả đều im lặng hết. Mộ Thiên Dao không dấu vết tách  đôi tay  đang ôm thắt lưng nàng, nghiêm túc nhìn mọi người: ” Chuyện lần này trong lòng mọi người đều hiểu rõ. Đừng đem vi sư thành đứa ngốc, bất quá, cũng không gây ra hậu quả nghiêm trọng. Vi sư cũng lười truy cứu. Nếu còn có lần sau, vi sư không chỉ đưa ra Thanh Trừng đâu!” Nói xong ánh mắt đảo qua, nhất thời thấy được mấy khuôn mặt cứng ngắc ——

 

Đẩy người phía trước ra, Mộ Thiên Dao nghênh ngang mà đi: “Nhiều ngày tới vi sư sẽ bế quan. Không cho phép bất kỳ ai đến quấy rầy, các ngươi tự mình hảo hảo luyện công đi!” Nói xong liền ly khai ——

 

Sờ sờ vật trên cổ có dạng một chiếc chìa khóa, chính là do Từ bá vừa mới giao cho mình . Bây giờ nàng muốn đi Huyền Thiên cốc. Không biết, nơi đó sẽ có cái kinh hỉ gì chờ nàng đây? ?

11 responses »

  1. hoayeulaclac nói:

    vắng chủ nhà, các anh chẳng biết sẽ bày trò gì đây hử
    P/s: tks nàng nha

  2. Cao Minh nói:

    thanks nàng. tò mò ko biết ai trong đám đồ đệ có ý đồ xấu nha=))

  3. Ngân Hà nói:

    thank ss
    a! han ca mau mau hoa thanh soi gia gian ac an thit dao ty di chu

  4. sacnu nói:

    Ớ cáj a đem từ dướj độg về đâu r ta?

  5. bi mat nói:

    truyen haydo ban viet tiep nhe

Bình loạn a, bình loạn a

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s