Lừa mỹ nam C2.3


Chương 2.3 :: mỹ nữ giá lâm!

 

Đứng trước bàn cơm, ta trợn tròn mắt.

 

Ta hoa mắt rồi, nhất định là hoa mắt, tại sao có thể có nhiều đồ ăn như vậy? Hơn hai mươi món ăn, đây là đãi ngộ cấp bậc quốc yến đi? Dạ dày a, ngươi thật có phúc; nước miếng a, đừng vội chảy xuống! Chịu đựng, đừng dọa người!

 

Ở hiện đại, ta chính là một kẻ ham mỹ thực. Khách sạn lớn nhỏ ở chung quanh ta, đều bị ta lấy danh đi thăm sinh ý. Nhưng cũng bởi vì hầu bao không lớn, nên không có cơ hội chân chính thỏa mãn dạ dày của mình. Hôm nay, nhìn các món ngon trên bàn, ta lại cảm tạ ông trời đã hậu đãi ta. Chỉ mong sáng sớm ngày mai ta tỉnh lại, có thể xác nhận hết thảy trước mắt đều là hiện thực, mà không phải giấc mộng Nam Kha.

 

Nuốt một ngụm nước miếng, muốn động đũa, nhưng không thấy chủ nhân lên tiếng, liền ngồi im lại. Nói như thế nào thì ta cũng là nữ nhân có tri thức có văn hóa a, không thể làm ra loại chuyện rất dọa người này đi. Ta nhẫn! Nhịn nữa, lại nhịn nữa! . Không thể nhịn được nữa, không cần nhẫn nữa, ta hít sâu một hơi, đúng lý hợp tình nói với cư chủ: “Đại ca, cơm là để ăn, không phải ngắm . Nếu còn không ăn cơm, ta thật sự đói chết.”

 

“Ha ha ha…” Nhị cư chủ lại thoải mái cười to.

 

Ta nheo mắt lại, dùng ánh mắt mười phần bất thiện nhìn về phía hắn, thẳng đếnkhi  hắn đem ý cười nén lại.

 

Cư chủ đại nhân nhếch môi cười, chậm rãi dò hỏi: “Còn không biết phương danh của cô nương là gì?”

 

“Hỏi tên của ta? Lễ phép như ngươi hẳn nên báo danh trước mới phải? Nếu không làm sao tồn tại trên giang hồ được a?” Ta nhớ được, trong TV đều diễn như vậy.

 

Ý cười bên miệng cư chủ đại nhân sâu hơn.

 

Ta liếc mắt một cái không nhìn đến, Nhị cư chủ lại bắt đầu cười ha ha, giống như lời nói của ta là cỡ nào thú vị.

 

Ta khẽ trừng mắt, tiểu thí hài kia lại càng cười đến dữ tợn, “Ha ha ha… Ha ha ha ha… Ngươi ngay cả chúng ta là ai cũng không biết, lại còn dám đi theo đại ca đến đây? Ha ha ha… Ha ha ha ha…”

 

Bọn họ là ai? Ta quản bọn họ là ai chắc! Cầm lấy chiếc đũa, liếc trắng mắt, nói: “Cười đủ chưa? Cười choáng váng không? Cười xong rồi, ta cần phải ăn cơm!”, chiếc đũa bay múa, bắt đầu ăncơm. Khi ta đói bụng là cáu kỉnh nhất.

 

“Nơi này là Phong Thanh Cư, đại ca gọi Dật Phong, ta gọi Dật Thanh.” Nhị cư chủ bắt đầu giảng giải .

 

“Ừ…” Cơm, thật thơm!

 

“Cô nương, ngươi ăn từ từ thôi.” Nhị cư chủ Dật Thanh bắt đầu khuyên ta.

 

“Ừ…” Không có ý dừng lại. Ta chính là muốn ăn trước, sau đó cho các ngươi ăn nước miếng của ta! Oa ken két… Ha ha ha…

 

(Tỷ ăn nhờ nhà người ta đó nha =.=)

 

Sau khi cơm nước no nê, ta cầm lấy một khối dưa, đem dầm trong một cái bát, sau đó đặt lại trên mâm, đợi ta ăn xong món điểm tâm ngọt, ăn từng ngụm nhỏ một.

 

Cư chủ đại nhân Dật Phong chậc chậc nói: “Cách ăn của cô nương, cũng thật khác lạ. Tại hạ không biết, dưa này sau khi bị dầm cùng trước đó, sẽ có tư vị khác biệt gì?”

 

Ta ăn luôn một ngụm khoai lang cuối cùng, sau đó đem cái tay dùng để chụp khoai lang, vươn đến trước mặt hắn, nói: “Ngươi có thể liếm, nếm thử hương vị.”

 

Khóe miệng Dật Phong mơ hồ có thể thấy được dấu hiệu rút gân.

 

Ta hí mắt nở nụ cười.

 

Dật Thanh nén cười, hỏi: “Vị cô nương này, ngươi ăn no rồi chứ?”

 

“Ừ… Rất no, cám ơn các ngươi nhiệt tình khoản đãi.” Ta cảm thấy mĩ mãn nói.

 

Đại nhân Dật Phong hỏi: “Vậy… Cô nương có thể đem phương danh nói cho tại hạ cùng gia đệ hay không?”

 

Thật có nhẫn nại, hỏi lần thứ hai rồi.

 

Ta ưỡn ưỡn bộ ngực, mặt mày hớn hở trả lời: “Ta chính là người gặp người thích, hoa gặp hoa nở, xe gặpbể bánh, mĩ nhân siêu cấp vô địch cấp quan trọng —— Hứa Hinh!”

 

“Bể bánh?” Dật Thanh khó hiểu.

 

“Bể bánh a? Ha ha… Nói đúng ra là bánh xe bị ta đập vụn .” Vẫn là dùng ngôn ngữ thông tục mà quen thuộc để nói đi, không thể nói quá hiện đại.

 

“Ha ha ha… Ha ha ha ha…” Dật Thanh lại một lần nữa bộc phát,hào sảng cười to.

 

“Ha ha…” Dật Phong cũng nhẹ cười ra tiếng. Ánh mắt của hắn chớp động, mười phần chọc người.

 

Ta hắng giọng nói: “Vì cảm tạ các ngươi đã nhiệt tình chiêu đãi, ta kể cho các ngươi nghe một truyện cười đi. Có một đám kiến bò lên lưng voi, nhưng đề bị ngã quay xuống đất, chỉ còn có một con kiến gắt gao ôm lấy cổ con voi không tha. Đám kiến phía dưới kêu to: ‘Bóp chết hắn, bóp chết hắn, đồ ngốc, mau xoay hắn để đến mẹ hắn cũng không nhận ra hắn đi!’ ha ha ha… Ha ha ha ha…” Ừ? Không cười? Không phải chứ? Hài hước chê cười như vậy,thế mà bọn họ cư nhiên không cười? Ta có chút chịu nhục nha.

 

“Ha ha ha… Ha ha ha ha…” Dật Phong Dật Thanh đúng là hai huynh đệ, rốt cục sau ba giây, bạo phát cười to.

 

Dựa vào! Làm ta sợ nhảy dựng, còn tưởng chuyện cười của mình tẻ ngắt đâu! Nguyên lai, là bọn hắn phản ứng trì độn a.

 

Đáp ứng yêu cầu của Dật Thanh, ta lại liên tiếp kể thêm vài truyện cười khác, không khí vui vẻ vô cùng.

 

Thông qua nói chuyện phiếm, ta được biết, Dật Phong năm nay hai mươi hai, Dật Thanh năm nay mới chỉ có mười tám. Ta có chút bực bội. Vì sao tuổi của ta lại lớn nhất? !

 

Khi bọn hắn hỏi tuổi của ta, ta thẹn thùng e lệ nói: “Ta cũng mười tám…”

 

(*Đập bàn* sao có thể trắng trợn gặm cỏ non thế kia? Là 2 bó đó! *xun xoe* Hinh tỷ, nhượng muội một bó được không a?)

 

Dật Phong thế nhưng mở quạt ra, quạt nửa ngày sau, mới nói: “Tại hạ nhìn không giống…” =))

 

Ta hộc máu.

 

Cứ như vậy, chúng ta nhạo báng. Không ai hỏi ta đến từ nơi nào, cũng không có ai hỏi ta tính toán đi nơi nào, đông kéo tây khảm, thái dương đều ngượng ngùng nghe ta thổi phồng, lén lút trốn xuống núi.

 

Ta duỗi thắt lưng, thành khẩn nói ra ý nghĩ của mình: “Ta muốn nghỉ ngơi .” Thấy không ai phản đối, liền đứng lên, lễ phép cười, làm tổng kết một câu, “Tiểu muội mới đến, tứ cố vô thân, dựa vào nhị vị hảo hán xuất thủ tương trợ, nội tâm mười phần cảm kích. Chúng ta núi xanh còn đó, nước biếc chảy dài…”

 

Dật Thanh vội hỏi: “Hứa cô nương, ngươi phải đi sao?”

 

Ta lắc đầu, “Cũng không phải, cũng không phải, ta là muốn nói, ngày mai chúng ta gặp lại.” =.=

 

Dật Thanh nở nụ cười.

 

Ngữ điệu lười biếng đặc hữu của Dật Phong rung rinh truyền tới. Hắn nói: “Hứa cô nương, ngươi chưa quên đã đáp ứng với ta chuyện gì đi?”

 

Hắn không thể nói chuyện rõ ràng một chút à? Làm gì phải dùng cái loại ngữ điệu mơ hồ không chừng này nói chuyện với ta chứ? Muốn giả bộ quỷ dọa người a? Nói cho ngươi biết, ta không sợ quỷ !

 

Ta liếc mắt nhìn hắn, trả lời: “Chuyện gì?” Ta đã quên.

 

Dật Phong cũng đứng lên, đi đến bên cạnh ta, trả lời: ” Buổi chiều ở bên bờ sông, cô nương khẩn cầu tại hạ thu lưu ngươi. Ngươi từng hứa hẹn, vì tại hạ pha trà rót nước, thổi lửa nấu cơm…”

 

Không đợi hắn nói xong, trí nhớ của ta lập tức bị hung hăng đập tỉnh! Sợ hắn đem xếp chăn thị tẩm nói ra, vội mở miệng nói: “Nhớ được, có thể không nhớ rõ sao?” Tên khốn kiếp này! Uổng phí ta kể nhiều chuyện cười như vậy! Ta vì sao a? Cả một ngày miệng lưỡi lưu loát, chơi rỗng ruột suy nghĩ lấy lòng bọn họ, không phải là muốn xây dựng không khí tốt đẹp sao, hắn có thể tha cho ta một mạng không?

 

Nếu hắn đã bất nhân, thì không thể trách ta bất nghĩa!

 

Ta cường điệu nói: “Ta nhớ được, ta là nói ‘Chỉ cần ta làm được, ta sẽ làm!’ . Hiện thời nghĩ đến, ngươi lại nói ra những việc này. Thật làm khó ta a!Mỗi lần nghĩ đến, đau xót muốn chết a.” Ai không biết, ta là người lười miệng rộng lại nhát gan, trời sinh sợ chó cắn chủ nhân a.

 

“Vậy… Xếp chăn thị tẩm… Hứa cô nương sẽ làm được đi?” Dật Phong chậm rì rì nói.

 

Ta trực tiếp dùng biểu tình, khách sáo hắn.

 

“Đại ca!” Dật Thanh đã bắt đầu giúp ta xuất đầu, “Ngươi cũng đừng khi dễ Hứa cô nương .”

 

Dật Phong gật gật đầu, lại nói: “Nếu Dật Thanh giúp ngươi cầu tình,những việc nặng đó, coi như xong. Nhưng mà, Hứa cô nương phải biết rằng,ở ‘Phong Thanh Cư’ chúng ta cũng không nuôi người rảnh rỗi. Nếu Hứa cô nương không thích làm việc, như vậy, gả làm thiếp cho ta, thấythế nào?”

 

Ta “Ngươi” một tiếng cùng Dật Thanh “Ca” đồng thời xuất khẩu. Chúng ta nhìn thoáng lẫn nhau, nháy mắt va chạm ra một loại tình nghĩa cách mạng từ lâu. Ta thật muốn nắm giữ tay hắn, nói: huynh đệ, về sau chúng ta cần tận lực hỗ trợ nhau !

 

Trong mắt ta toàn là cảm kích, nhìn xem Dật Thanh lại có chút thẹn thùng.

 

(Tỷ có biết ánh mắt của tỷ khiến thiếu nam hiểu lầm không hả >”<)

 

Ta bắt đầu không hiểu, thẹn thùng cái gì nha? Chẳng lẽ ánh mắt cảm kích kia của ta, chính  là trần trụi, mê đắm ?

 

Nói thật, tiểu bằng hữu Dật Thanh này tuyệt không xấu, về sau ta sẽ tận lực bắt nạt ngươi. Trước mắt, ta có thể khẳng định là, hắn và sắc lang đại ca của hắn quả thực là cách biệt một trời một vực. Dật Phong tên hỗn đản vương bát đản này, xem ta sẽ xử ngươi như thế nào? Chẳng lẽ soái ca cổ đại đều là đức hạnh quỷ này? Hắn như vậy, cùng bọn hoa hoa công tử ở hiện đại có gì khác nhau chớ? Nga, không đúng, thời gian là cái khác duy nhất  giữa bọn họ, nam nhân hiện đại tuy rằng phong lưu, lại tránh chuyện kết hôn; mà Dật Phong há mồm đã nói muốn cưới ta, ít nhất là muốn cho ta một cái danh phận.

 

Thiếp là cái gì? Người khác ngồi ta đứng, người khác ăn cơm ta hầu hạ, đây chính là thiếp!

 

Ta đi ngang qua Dật Phong liếc mắt một cái, lại thấy được từ trong mắt hắn, rõ ràng  là trêu đùa!

 

Trêu đùa ta thật có ý tứ phải hay không? Tỷ tỷ ta chơi với ngươi một ván!

 

Ta hàm đường lượng cao nhếch môi cười, nói: “Làm thiếp của ngươi, còn không bằng ta gả cho Dật Thanh đâu!”

 

Trong mắt Dật Phong nổi lên ánh sáng quỷ dị, xem bộ dáng là có chút phẫn nộ rồi!

 

Không phải chứ? Thương tổn tự tôn của hắn sao? Da hắn dầy như thế, hẳn là không ngại . An toàn là thứ nhất, an toàn là thứ nhất, ta cũng không muốn bị đuổi ra khỏi nhà. Đắn đo một chút, ta thoái nhượng nói: “Thôi, ta sẽ quét tước phòng ở, có thể chứ?”

 

Dật Phong xoay người rời đi, nói: “Ngày mai đến thư phòng quét tước.”

 

Lãnh đạo lên tiếng, xem như thảo luận hợp đồng thành công đi? Hai tay trắng noãn của ta, vì dạ dày, chỉ có thể uất ức ngươi vậy.

 

Kỳ thực, tâm tình của ta cũng không tệ lắm. Ít nhất ở cổ đại ta cũng có chỗ an thân. Cảm kích chớp chớp mắt với Dật Thanh, nha mặt hắn lại đỏ!

 

Tiểu soái ca ngây thơ  như ánh mặt trời, tỷ tỷ thương ngươi nga. Oa nga nga…

12 responses »

  1. hoayeulaclac nói:

    Dật Phong năm nay hai mươi hai, Dật Phong năm nay mới chỉ có mười tám= Dật Thanh

    • hoayeulaclac nói:

      Không đợi hắn nói xong, trí nhớ của ta lập tức bị hung hăng đập tỉnh! Sợ hắn đem xếp chăn thị tẩm nói ra, vội mở miệng nói: “Nhớ được, có thể không nhớ rõ sao?” Tên khốn kiếp này! Uỗng phí =uổng phí

  2. hoayeulaclac nói:

    Thanh ca ơi là Thanh ca , coi chừng bị tỷ gạt mang đi bán lúc nào không biết đó

  3. wintersun1289 nói:

    chết cười mất

Bình loạn a, bình loạn a

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s