NKH C8.1


Chương 8.1

Sau khi Thái y được truyền vào, nhưng không bắt mạch liền lui ra. Bởi vì nữ hoàng trên mặt không thoa phấn mà vẫn nổi lên rặng mây đỏ, khí sắc thật tốt.

Mà mặt của các cung nữ hầu hạ nàng cũng hồng hồng. Bởi vì khi các nàng vừa mới lui tới ngoài cửa tẩm cung, lo lắng cho chủ tử, lại chờ mãi mà không thấy nhiếp chính vương kêu lên nửa tiếng, cho nên, các nàng liền rón ra rón rén tới gần tẩm cung. Không nghĩ tới, vừa đến gần lại nghe thấy những thanh âm làm cho người ta mặt đỏ tai hồng. Tuy rằng đã mau chóng lui ra, nhưng loại kích thích này đối với các tiểu cô nương mà nói thật sự là quá lớn.

“Chúc mừng nữ hoàng, chúc mừng nữ hoàng.”

Nghị Dung cùng vài cung nữ thành tâm chúc phúc. Chủ tử tuy rằng có chút điêu ngoa, nhưng không phải người xấu, cũng sẽ không tùy tiện xử phạt các nàng. Chính là tính tình nàng rất khó nắm lấy, nhưng tình cảm với nhiếp chính vương tuyệt đối là thật. Hai người phát triển ngọt ngào như thế, các nàng thật lòng cao hứng thay chủ tử.

Đương nhiên, mấy ngày nay nàng trở nên thực không giống trước kia, không thể nhớ một số chuyện cũng như một số người, bất quá nếu ngay cả nhiếp chính vương thanh mai trúc mã cùng nàng cũng không cảm thấy kỳ quái, các nàng cũng không cần phải ngạc nhiên, không phải sao?

“Các ngươi đi ngủ đi.”

Tuy rằng các nàng chúc phúc thực chân thành, nhưng Ngôn Tuyên Nhi vẫn cảm thấy ngượng ngùng, thầm nghĩ mong các nàng mau mau chạy lấy người.

Sauk hi các cung nữ lui xuống, nhớ lại chuyện Nghiêm Luân vừa mới làm với nàng, mặt của nàng lại đỏ bừng.

Đúng rồi, Hoàng Thượng kêu phi tử của mình là “Ái phi”, vậy nữ hoàng kêu nam nhân của mình là gì? Nam sủng hay là nam thiếp nha?

(Câu hỏi thật khá, muội cũng muốn biết a)

Nàng cắn môi dưới, nhịn cười. Đúng nha, đã khuya rồi, Nghiêm Luân còn ra ngoài làm gì?

Câu trả lời là…

Nghiêm Luân đi tìm Tằng Tử Tuyền.

“Ngươi có biết mình đang nói bậy bạ gì không? Nữ hoàng hiện ở trong hoàng cung không phải nữ hoàng chân chính, cho nên, muốn ta phái thủ hạ có thể tín nhiệm đi thăm dò nơi nữ hoàng chân chính rơi xuống sao?”

Trong đại sảnh, vẻ mặt Tằng Tử Tuyền khiếp sợ trừng mắt nhìn bạn tốt.

“Không phải ta nói bậy, là thật. Hơn nữa, ta tin tưởng ngươi cũng biết chuyện Quân vương thực không bình thường khi mỗi ngày đều tiến cung hỏi Kim Ngôn một chút sự tình. Có lẽ hắn cũng đang muốn xác nhận thân thế của nàng!”

“Nhưng lão hồ li này cũng chưa tìm được chứng cớ, tại sao ngươi lại có thể xác định?”

“Ta tìm được chứng cớ rồi, mà ta tin tưởng hắn cũng sẽ tìm được, cho nên, ta phải tiên hạ thủ vi cường……” Hắn đem kế hoạch nói cho bạn tốt nghe, nhưng Tằng Tử Tuyền liên tiếp lắc đầu.

“Ngươi đã làm như vậy, lại còn muốn được Thái hậu ủng hộ, công nhiên  đối địch cùng Quân vương, thỏa đáng sao?”

“Hết thảy lấy an toàn của nữ hoàng giả làm trọng, cái khác, ta quản không được, cũng muốn không để ý.”

“Người này, ngươi thật sự muốn làm vậy nữa!”

Nghiêm Luân dương miệng cười, cũng không phủ nhận. Cho tới bây giờ hắn cũng không nghĩ tới có một ngày, hắn có thể ái mộ một nữ tử nhiều như thế. Hắn muốn bên nàng, bảo hộ nàng, cho dù phải cùng cả thiên hạ là địch, vì nàng, hắn cũng là nghĩa vô phản cố*.

(*)   Nghĩa vô phản cố: Làm việc đúng đắn không chùn bước, nghĩa trong câu này là không thể kìm nén được bản thân đi yêu một người.

2 responses »

Bình loạn a, bình loạn a

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s