NKH C7.5


Chương 7.5

Bồn tắm tỏa nhiệt khí hừng hực, trên mặt bốn bức bình phong được khảm dạ minh châu, cho nên ánh sáng trong phòng tắm ôn nhuận mà nhu hòa, Ngôn Tuyên Nhi kêu các cung nữ lui ra ngoài, một mình nàng ngâm ở bên trong, suy tư về chuyện Quân Vương.

Người kia không chỉ tìm nàng phiền toái một vài lần, chắc chắn có vấn đề. Không lẽ hắn thật sự hoài nghi thân thế của nàng. Nhưng nàng không hiểu, một người không hay tiếp xúc cùng nữ hoàng cũng nảy sinh nghi ngờ, vậy những người mỗi ngày đều ở cùng nàng một chỗ liệu có từng nghi ngờ nàng không?

 

“A –” Nàng muốn thét chói tai, nghĩ đi nghĩ lại làm thế thật không ổn.

Nàng hạ thấp người xuống, bế khí, chậm rãi để cả người trầm vào trong nước, một lần lại tiếp một lần, tiếng lòng buộc chặt cũng dịu đi đôi chút, ý nghĩ trong đầu có thể trở nên rõ ràng chút hay không?

Bỗng dưng, đột nhiên có tiếng người kêu lớn –

“Trời ơi, người đâu mau tới đây, nịch thủy*! Nịch thủy!”

 

(*)Bị chìm ở trong ngước. Ta thấy để nguyên từ Hán Việt rất hay nên không tiện thay đổi

Cái gì a! Ai nịch thủy? Đến khi Ngôn Tuyên Nhi vội vã muốn ngồi dậy, trong đầu đột nhiên hiện lên một hình ảnh mơ hồ, nhưng còn chưa kịp tự hỏi, một bàn tay to cường kiện hữu lực chế trụ thắt lưng của nàng, đem cả người nàng từ đáy nước kéo lên, động tác thình lình xảy ra ngược lại hại nàng bị dọa đến, hơi nước xông vào miệng, nàng ho khụ mãnh liệt,“Khụ khụ khụ……”

 “Không có việc gì chứ?” Nghiêm Luân khẩn trương hỏi.

“Khụ khụ khụ –” Nàng kinh tủng trừng lớn mắt, chỉ vào gương mặt tuấn tú của hắn — trời ạ, toàn thân nàng trống trơn nha!“Khụ khụ khụ…… Ngươi…… Khụ……”

Thấy nàng cơ hồ ho đến không thở nổi, hắn vội vàng ôm nàng vào trong lòng, vỗ về lưng của nàng,“Các ngươi đi xuống cả đi.”

“Dạ!” Khuôn mặt các cung nữ hồng toàn bộ, vội vàng phúc thân, lui ra ngoài.

Thấy thế, Ngôn Tuyên Nhi đang ho khụ không ngừng chỉa chỉa hắn lại chỉa chỉa các cung nữ rời đi. Mẹ ta nha, không phải bảo các nàng đi xuống,mà là bảo ngươi đi ra ngoài đi! Nàng mắc cỡ chết được!

“Khụ khụ khụ……” Nàng vung tay nhỏ bé liều mạng đẩy hắn, muốn hắn mau buông nàng ra, không nghĩ tới động tác này ngược lại khiến cho ánh mắt hắn  nhìn xuống dưới–

Xong rồi! Nàng không chút suy nghĩ lấy tay ngăn trở hai tròng mắt hắn,“Khụ…… Không…… Không được…… nhìn……”

Không còn kịp rồi, hắn đã nhìn, hơn nữa,  thật sự mà nói, không chỉ nhìn thoáng qua, từ khi nghe thấy nàng nịch thủy chạy vội vào, đem nàng từ trong bồn tắm ra……

Thân hình mê người phấn nộn tuyết trắng,eo mảnh khảnh, mông đẹp rất tròn, không thể không làm người ta huyết mạch phẫn trương lên. Cho dù giờ phút này bị hai tay non mềm của nàng che hai tròng mắt lại, tâm hắn vẫn cuồng dã rung động, có cổ xúc động muốn một ngụm ăn nàng.

Chậm rãi kéo tay nàng xuống, hắn nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng vừa vội lại vừa hoảng.

“Ngươi nhắm mắt lại……” Không để nàng có cơ hội nói xong, hắn ôm chặt lấy nàng, cũng thuận theo khát vọng trong lòng, môi cực nóng áp lên đôi môi nàng đỏ mọng non mềm, nuốt xuống những lời nàng chưa kịp nói.

Hắn càng hôn càng sâu, nàng bất lực thở hào hển, vì nụ hôn triền miên mãnh liệt mà cúi đầu rên rỉ……

Hắn biết chính mình sắp không khống chế nổi khát vọng trong lòng, hương vị của nàng rất ngọt, hắn bắt buộc mình phải rời khỏi môi của nàng, nhưng khi nhìn đến khuôn mặt nàng nhiễm mảnh tình dục mà đỏ hồng, môi hắn tự có ý thức riêng, hắn tiến sát bên mặt phấn hồng kia cắn mút, lại một đường đi xuống đến chiếc cổ tuyết trắng của nàng, thậm chí làm càn hôn lên thân thể mềm mại thơm phức……

“Không, không được……”

Nàng sắp điên rồi, nhưng nàng cũng không biết vì sao mình có thể kêu như vậy, thậm chí còn phát ra tiếng rên rỉ.

Nhưng hắn làm càn hôn môi mang đến cổ sóng triều tình dục, thực tại tới rất nhanh rất mạnh! Lý trí của nàng cơ hồ hoàn toàn bay lên chín từng mây, thậm chí nàng mơ hồ say mê trong đó, hai tay còn không từ tự chủ vòng trụ cổ hắn, không nói gì chỉ cầu xin càng nhiều……

Nàng trúc trắc phản ứng khiến dục hỏa trong hắn nháy mắt sôi trào lên, nhưng lúc này lý trí lại tiến vào đầu. Bên ngoài cung nữ nghĩ rằng nàng nịch thủy, có lẽ ngay cả Thái y cũng được tìm đến ở bên ngoài tẩm cung chờ hầu bắt mạch rồi.

Miễn cưỡng khắc chế dục vọng tràn đầy kia, hắn bức bách chính mình rời đi thân thể mê người của nàng, ôn nhu ôm lấy nàng, sau đó cầm lấy áo tắm vắt trên bình phong bao quanh nàng, lại ôm nàng trở lại giường lớn trong phòng ngủ, vì nàng đắp chăn.

Hơi thở nàng có chút không xong nhìn hắn, mâu trung vẫn còn dục hỏa cùng hoang mang.

“Bây giờ không phải thời điểm thích hợp nhất để ăn nàng…”

Hắn ngồi ở bên giường, chỉ là tiếng nói khàn khàn trầm thấp kia làm cho nàng không tự chủ được cảm thấy một trận tê dại, nhưng hắn làm sao có thể bình thường được, nhìn nàng tú sắc khả cơm*, vật trong khố hắn vì chưa thỏa mãn dục vọng mà trướng đau.

(*)Tú sắc khả cơm: Ý nghĩa của câu này chính là mỹ nữ giống như mỹ vị khiến cho người ta chảy nước miếng, hận không thể ăn vào trong bụng.

“Bọn nô tài nhóm hẳn đã mời Thái y đến ngoài tẩm cung rồi, ta không đi ra, không chừng bọn họ sẽ canh giữ ở ngoài cung một đêm đó.”

Hắn vừa nói, nàng liền hiểu ngay, Ngôn Tuyên Nhi chân tay luống cuống gật đầu, nhưng lại vội vàng nói:“Ta không sao, đừng để cho bọn họ vào đây.”

Hắn cầm tay nhỏ bé của nàng,“Ta cũng nghĩ vậy, bất quá, chỉ cần đợi đến hôn sự là chúng ta có thể, phải không?”

Mặt nàng thoắt hồng, hiểu được ý tứ của hắn, ngốc hồ hồ gật đầu.

 

Nghiêm Luân khuynh thân đang muốn hôn tay nàng, mày rậm đột nhiên nhăn thành một đường,“Trên cánh tay nàng làm sao có thể có nhiều vết sẹo như vậy?” Kỳ thật, tất cả những vết sẹo đó khá mờ nhạt, vừa dài vừa nhỏ, nếu không phải hắn tới gần nhìn kỹ như thế, kỳ thật cũng sẽ không thể phát hiện ra.

Sắc mặt nàng biến đổi,“Ách, cái kia……” Nàng vội vàng thu tay gọn vào trong chăn, lại không biết nên nói cái gì.

Nhưng mà làm sao hắn có thể nhìn thấy? Những vết sẹo này là do trước đây, bởi vì mợ nói nàng không ngoan, hại nàng ta cùng cậu cãi nhau, cho nên lấy roi đánh nàng. Nhưng sau khi nàng lớn lên, cơ hồ không ai chú ý tới những vết sẹo mờ mờ như lẫn vào trong da, ánh mắt hắn sao có thể tinh tường như vậy?

“Tại sao không nói lời nào? Từ nhỏ đến lớn sống an nhàn sung sướng, trên người nàng làm sao có thể có sẹo được?”

Hắn đang hoài nghi thân thế của nàng sao?“Là chút vết thương cũ lưu lại thôi……”

 

“Do đâu mà có?”

“Ta, ta, ta……” Nàng nên nói như thế nào đây? Ngôn Tuyên Nhi nói quanh co,“Là vì không cẩn thận…… Ách, thời điểm chuồn ra khỏi cung…… Ân, chàng muốn làm cái gì? Không cần…… Tại sao lại xốc chăn lên?…… Làm cái gì…… Chàng, tại sao chàng lại sờ loạn, đừng, nơi đó không cho phép xem…… Đừng sờ loạn!”

Đột nhiên một mảnh yên tĩnh

Nguyên lai nàng bị lạnh, Nghiêm Luân đặt môi lửa nóng hôn lên môi của nàng, mãi cho đến khi nàng thở hổn hển mới buông ra.

“Ta đã kiểm tra qua các vết thương hiện có trên người nàng, ngoài nơi này đã bị thương rồi, không thể có thêm vết thương khác, hiểu chưa?” Hắn thanh âm 痦 痦 nuốt, ánh mắt nhìn nàng mãnh liệt hơn. Vết thương cũ lưu lại trên người nàng thay hắn xác định thân thể của nàng. Cho dù lúc trước còn có một chút nghi vấn, hiện tại đều sáng tỏ cả rồi!

 

Hắn tin tưởng nàng cùng Kim Ngôn chân chính có bộ dạng giống nhau, nhưng ngôn hành cử chỉ hoàn toàn bất đồng.

Tuy rằng thực bất khả tư nghị, nhưng hắn thật sự cao hứng bởi sự xuất hiện của nàng. Nhưng còn một việc là Kim Ngôn chân chính đã đi nơi nào?

Ngôn Tuyên Nhi không trả lời. Xấu hổ đến mắc cỡ chết người! Hắn làm gì phải đem nàng mò từ đầu đến chân như vậy? Còn nhìn xem siêu cẩn thận, ngay cả cái trán còn đọng mồ hôi cũng lau đi, kinh ngạc nhìn đã lâu đâu!

“Ta còn có việc phải làm. Ta ra ngoài kêu Phẩm Hoài các nàng tiến vào hầu hạ nàng.” Hắn cúi đầu lại hôn nàng một hồi lâu, mới lưu luyến rời đi.

Nàng vô thố thu chăn, mặt hồng toàn bộ, đầu lại hỗn độn một mảnh.

 

8 responses »

  1. hoayeulaclac nói:

    😀 , xém nữa là đổ máu rùi

  2. banhmikhet nói:

    thanks bạn nha

Bình loạn a, bình loạn a

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s