NKH C7.3


Chương 7.3

Tương phản với tình nồng mật ý ở hoàng cung, trong Quân vương phủ, đang bị mây đen mù sương bao phủ.

Đồ gia chậm rãi tiến vào hoàng thành khấu tạ hoàng ân, căn bản chính là muốn tuyên dương nhân đức của nữ hoàng, hơn nữa Bạch Lan Quốc hiện tại đã đưa ra thiện ý, giá gạo giảm xuống, còn có một số tân chính lệnh song song với đó cũng thu được hiệu quả, vấn đề dân sinh của dân chúng nhất nhất được giải quyết thích đáng, uy danh nữ hoàng lan xa, càng làm cho dân chúng kính yêu, lại làm đường ngồi lên long ỷ của Quân vương càng lúc càng nhấp nhô.

Hơn nữa Thụy Tân báo lại, nguyên bản có một số thượng thư liên danh muốn ủng hộ Quân vương tiếp nhận hoàng vị đã muốn ám chỉ thời thế bất đồng so với trước kia,những chuyện kia khả năng là không thể chiếu theo ý tứ hắn mà làm được!

Sự tình nghiêm trọng a! Sắc mặt Quân vương xanh mét, sau khi khiển trách hạ nhân lui ra, chỉ lưu lại Thụy Tân.

Cẩn thận nghĩ lại, tựa hồ Kim Ngôn là từ sau ngày rơi xuống nước, hành vi cử chỉ bắt đầu bất đồng so với trước kia.

Trước kia tuy rằng nàng ta tùy hứng kiêu căng, nhưng đối với hắn là hoàng thúc, vẫn có ý sợ hãi! Nhưng cái ngày nàng dám bên đường chỉ trích hắn, một số ý tưởng mới, tân chính sách kia là từ đâu mà đến? Nàng thậm chí lớn mật hạ chính sách, lùi bước bước vì doanh.

Nghiêm Luân tuy rằng là mấu chốt tuyệt đối, nhưng hắn cũng không có huyết thống hoàng thất, cho nên, hắn tuyệt không lo lắng hắn, mà Kim Ngôn trong mắt hắn, nguyên bản là một nữ hoàng vô dụng, nhưng là mấy ngày gần đây, nàng dường như đã lột xác, phá dũng mà ra!

Nghĩ đến đây, hắn kêu Thụy Tân tiến lên trước vài bước,“ Cơ sở ngầm trong cung có phát hiện được điều gì lạ không?”

Thụy Tân chắp tay bẩm báo, nhất nhất nói tới, nữ hoàng có khi sẽ một mình lầm bầm lầu bầu, có vài lần dùng từ, cung nhân có nghe mà không hiểu được.

Nàng trở nên không thích thấy nô tài quỳ xuống, không thích nô tài hầu hạ tắm rửa, theo đuôi……

Nàng hy vọng ngự phòng ăn nấu ít thức ăn một chút, còn tự nghĩ ra “Công khoái mẫu thìa”, cho nên một bàn thức ăn cũng không dính nước miếng của nàng, ăn không xong còn không đồng ý cho hạ nhân đổ đi, nói là lãng phí đồ ăn sẽ bị thiên lôi đánh xuống, ý bảo nhóm nô tài cầm cấp cho một số lão cung nhân ăn……

Nghe hắn càng nói càng nhiều, trên mặt Quân vương hàn ý càng lúc càng lùi, ý cười dần dần dày hơn.

Kim Ngôn là người hắn nhìn từ nhỏ đến lớn, nàng sống trong sung sướng an nhàn, nào có thói quen quan tâm cùng yêu quý đồ ăn? Càng không cần nói đến, nàng không muốn nô tài quỳ cung kính!

Trọng yếu nhất là, ánh mắt nàng nhìn hắn có điểm không đúng,nói như thế nào, nàng cũng tận mắt nhìn thấy hắn xô nàng xuống hồ, không có đạo lý gì ngay cả một tia sợ hãi đều không có!

“Nữ hoàng hiện tại — là giả!” Hắn cười lạnh.

Vẻ mặt Thụy Tân lộ rõ sự kinh ngạc, bởi vì chủ tử dùng câu khẳng định, nhưng làm sao có thể?

“Ta sẽ tìm ra chứng cớ! Không, ta sẽ làm cho nữ hoàng giả này hiện nguyên hình!”

 

Vì thế, Quân vương bắt đầu tiến cung, muốn tìm Ngôn Tuyên Nhi gây phiền toái, vì muốn bắt được nhược điểm giấu đầu lòi đuôi của nàng!

Thái Hậu thấy hắn tiến cung, đặc biệt thiết yến, không nghĩ tới Quân vương còn tự mình mang theo rượu ngon thượng đẳng.“ Chuyện của Đồ gia là ta vượt quyền, cho nên, hoàng thúc trước hết lấy ly này bồi tội.”

“Quân vương khách khí rồi, nữ hoàng, mau uống.” Thái Hậu thấy hắn ngửa đầu uống một ly, cũng vội vã giục nữ nhi làm hòa.

Nghiêm Luân hơi nhếch môi,“ Ngày đó vãn bối cũng đối với Quân vương có chút bất kính, trước hết ta cũng xin kính ngài một ly.” Hắn nâng chén rượu uống cạn, vừa uống liền nhận ra rượu Quân vương mang đến đúng là cực liệt “Thuần túy”, rượu này thuần hậu dễ gọi, tương đương là rượu dễ dàng uống được.

Ngôn Tuyên Nhi thấy hắn cũng uống rồi, cũng cầm lấy chén rượu, nghĩ chén rượu nhỏ như vậy, hẳn là không quan hệ đi?

Ngửa đầu đem chén rượu uống cạn, nhưng sắc mặt nàng nhất thời đỏ lên, bị nghẹn nàng khụ khụ không thôi, Nghiêm Luân lập tức săn sóc vì nàng lấy trà đến, giúp nàng uống xong.

Lão thiên gia, nàng vừ thè lưỡi vừa lặng lẽ rơi lệ, thẳng hô,“Nồng chết người, đây là cái loại rượu quái quỷ gì?”

Hành động mang tính trẻ con làm mọi người đang ngồi ở đó kinh ngạc, Thái Hậu nhíu mi trừng mắt nhìn nàng đem cái lưỡi hồng nhạt phun phun ngoài miệng, còn dùng tay liều mạng xua xua, giống như  làm thế có thể giảm được nhiệt độ vậy.

“Ngôn Nhi, rượu này đâu cay độc như vậy? Trước kia không phải ngươi vẫn thường uống sao?” Nàng không hiểu.

Nghe vậy,  sắc mặt Ngôn Tuyên Nhi phi biến.

Bình loạn a, bình loạn a

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s