NKH C7.2


 Chương 7.2

Nam nhân này vốn nội liễm nhã nhặn như vậy, thời điểm hôn người ta thế nhưng lại nhanh nhẹn dũng mãnh khí phách như thế, rõ ràng là cái người ngoài lạnh trong nóng, tay nàng để trong ngực rắn chắc của hắn, cảm nhận được tốc độ tim đập dồn dập, cùng hắn một phen triền mien, nàng chỉ có thể thở dốc.

 

“Có thể chuyên tâm rồi chứ?” Hắn trở lại chỗ ngồi, ánh mắt ôn nhu, nhưng câu này lập tức làm nàng mất vui đem cảm nhận từ chỗ lãng mạn lũy thừa kéo đến âm vô cùng. Cái gì cơ?Nguyên lai hắn vì muốn làm cho nàng chuyên tâm mới hôn nàng a.

 

Nàng cảm thấy mất mát.

 

Khóe miệng Nghiêm Luân gợi lên ý cười,“Công thuộc về việc công, tư về phần tư, hiện tại không phải thời điểm nói chuyện yêu đương.”

 

Ai cùng ngươi nói tình nói yêu chứ? Nàng giận dỗi nghĩ.

 

Thấy nàng chu chu môi đỏ mọng, căm giận bất bình bắt tay vào lật xem bản sao, vẻ mặt đáng yêu kia làm hắn thiếu chút nữa đã nghĩ lại cướp lấy môi của nàng. Hắn là nam nhân bình thường, đối với tình dục cũng có khát cầu, hơn nữa càng muốn càng nhiều, nhưng hai người bọn họ chưa thành thân a!

 

Thời gian chầm chậm trôi qua, bóng tịch dương đã ngả về tây, mà đây là thời gian bọn họ cố định để ra cung tuần tra.

 

Nói là tuần tra, kỳ thật là Nghiêm Luân cố ý để cho nàng đi ra ngoài hít thở không khí, không nhất định vào trong thành nhiều người, có khi tránh đám đông mà đi lên trên núi, bờ biển, làm cho áp lực của nàng có thể giảm bớt đôi chút.

 

Nguyên bản hắn cũng hy vọng khiến cho nàng từ bỏ thói quen ngủ ban ngày, miễn cho khi lâm triều luôn luôn là một trận hỗn loạn, nhưng mỗi khi trên đường hồi cung, bất quá là thời điểm đèn mới lên rực rỡ, nàng liền ngã đầu ngủ.

 

Giờ phút này, Nghiêm Luân đang nhìn đến thiên hạ không ở trên xe ngựa mà ngủ say. Xem ra, hắn phải rất khó khăn để giúp nàng điều chỉnh thời gian nghỉ ngơi ngày đêm vốn điên đảo a! Mang theo vẻ mặt sủng nịch, hắn cầm lấy một bên thảm lông ôn nhu đắp trên người nàng.

 

Nàng nằm trong tư thế tự tại, thoải mái, lấy hắn chân làm ngối đầu, ngủ càng sâu.

 

Xe ngựa tiến cung được một lát, Ngôn Tuyên Nhi vừa mới ngủ được một chút đã phải xuống xe, chỉ thấy Phẩm Hoài báo lại,“Đồ đại nhân đã khôi phục sức khỏe, mấy ngày trước suất lĩnh tộc nhân tìm đến hoàng cung yêu cầu yết kiến nữ hoàng, nói là nhất định phải tự mình tạ ơn, giờ phút này tất cả đang ở sân bên ngoài phòng nghị sự chờ nữ hoàng đến.”

 

Nàng đã có điểm ngượng ngùng,“Không cần, bọn họ khẳng định lại quỳ ta, ta……”

 

Nhưng Nghiêm Luân cười thúc giục nói:“Nàng xứng đáng được như vậy, đừng để bọn họ đợi lâu.”

 

“Nhưng ta cũng không vì bọn họ sửa lại án xử sai, ta cái gì cũng chưa có làm a!”

 

“Có! Nàng đã làm tốt lắm, ta còn nhớ rõ có người ngay cả Quân Vương còn không sợ, tức giận ở trên đường, vì dân sửa lại án xử sai!” Bàn tay to ấm áp của hắn cầm bàn tay nhỏ bé của nàng, đi đến phòng nghị sự.

 

Vừa đến sân, nhìn thấy một đám người đông nghìn nghịt, ánh mắt Ngôn Tuyên Nhi đều trừng lớn.

 

“Đồ gia làm quan đã ba đời, con cháu rất đông, lần này nàng động tay một chút đã cứu hơn hai trăm mạng người, ngoại giới nói đó là nhân quân, nàng hoàn toàn xứng đáng.”

 

Là như thế sao? Ngôn Tuyên Nhi nhịn không được, lệ nóng doanh tròng, hơn nữa khi nàng nhìn thấy Đồ Vi Vi giúp đỡ lão phụ tóc trắng xoá, dẫn toàn bộ gia tộc già trẻ cung kính hướng nàng dập đầu tạ ơn, nàng chỉ có thể lấy nâng tay cho bọn họ bình thân, bởi vì nàng rất kích động, không nói được nên một câu gì.

 

Những người trước mắt này tỏ khuôn mặt cảm kích tột độ làm nàng xúc động thật sâu, nguyên lai, nàng có năng lực để bảo hộ dân chúng của nàng như vậy!

 

Thấy nữ hoàng biểu lộ chân tình, Đồ gia nước mắt rơi như mưa, cuối cùng vẫn là Nghiêm Luân sợ bị nước mắt nhấn chìm, đưa tay lên tỏ ý kết thúc buổi tấn kiến,đồng thời nhắc nhóm cung nhân đưa những người này đi nghỉ ngơi dùng cơm.

 

Đồ Vi Vi thở sâu, đi lên trước cùng hắn từng bước nói chuyện, đem chuyện phụ thân muốn nàng chuyển cáo nói cho hắn,“Cẩn thận Quân Vương, bảo hộ nữ hoàng.”

 

“Ta hiểu được.” Nghiêm Luân mỉm cười, hồi đáp.

 

Đợi đoàn người bọn họ đều rời đi rồi, hắn quay lại nhìn nữ hoàng bệ hạ còn đang rơi lệ.

 

“Ta cũng không biết nàng cũng có thể khóc như vậy.”

 

“Vui quá mà khóc thôi.”

 

Vừa nói xong, nàng lại khóc sướt mướt, hắn nhịn không được đem nàng ôm vào trong lòng.“Nàng đã làm rất tuyệt, có quyền lợi khóc lớn một hồi.”

 

Nàng thật đúng là không chút khách khí khóc rống lên, tự nhiên phát tiết áp lực lo sợ nơm nớp từ mấy ngày đó tới nay, mà hắn đau lòng nàng, bội phục nàng, cố gắng của nàng, dụng tâm của nàng, hắn hoàn toàn đặt vào trong mắt, chẳng qua, có chút tập tính cuộc sống, hắn hiển nhiên còn phải vì nàng mà tăng mạnh.

 

Tiểu gia hỏa này khóc nước mắt tung hoành tứ phía, thế nhưng trực tiếp ở trên hắn quần áo mà lau lệ cùng lau nước mũi, hắn mày rậm vừa nhíu,“Nàng sẽ không thật sự làm thế chứ?”

 

“Ngại bẩn? Nhưng dù sao cũng bẩn cả rồi!” Nàng phóng thích áp lực xong, tươi cười trở lại trong mắt, trên mặt cái mũi đỏ lên, xem ra thật đáng yêu, một người hiếu động lên, khi nàng muốn tiếp tục đem quần áo của hắn chà lau khuôn mặt nhỏ nhắn khóc thành mặt mèo, động tác của Nghiêm Luân nhanh hơn, đã cướp lấy môi đỏ mọng của nàng.

 

Nguyệt nhi mặt mày rạng rỡ, tinh quang sáng lạn, chiếu bóng người thành đôi.

 

Bình loạn a, bình loạn a

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s