NKH C5.1


Chương 5.1

Hôm sau.

Ngôn Tuyên Nhi vừa lên lâm triều về, kéo cước bộ mệt mỏi hồi cung. Chỉ thấy Nghiêm Luân đứng ở trước tẩm cung của nàng, ở phía sau hắn còn có một chiếc xe ngựa.

“Ta mang nữ hoàng đi dò xét quốc thổ, trước hết theo ra ngoại thành xem. Trong thành phồn hoa, tin tưởng nữ hoàng đã có phần tâm đắc, cho nên, chúng ta đi trước ra khỏi thành thị, quan sát thành hương phát triển chênh lệch bao nhiêu, đối với quốc gia này là phú là bần, sẽ rõ ràng hơn.”

Ai muốn ý kiến của ngươi! Nàng trong lòng nói thầm, hơi nhếch môi cánh hoa, muốn đi lướt qua người hắn.

Nghiêm Luân không tính để cho nàng đi, bàn tay to chế trụ cánh tay của nàng, hắn ý bảo tất cả các cung nữ phía sau đều có thể lui ra.

Trong mắt Ngôn Tuyên Nhi bắt đầu bốc hỏa, khí tạc, nàng tức giận trừng mắt hắn, lại nhìn mặt các cung nữ này lộ vẻ khó xử cũng không thể không đi,“Ngươi rốt cuộc nghĩ đến ngươi là ai a?”

“Lên xe, nếu không xe, ta liền ôm ngươi đi lên.”

Xem con ngươi đen hắn không tha cãi lời, hắn không phải hay nói giỡn, nam nhân này làm sao có thể bá đạo như thế? Cứ cố tình làm nàng nữ hoàng này ngay dưới hắn một người!

Hừ! Nàng bỏ tay hắn ra, tự mình kéo váy lên xe ngựa. Chỉ thấy hắn cũng tiến vào ngồi, nhưng là xe ngựa này không gian lớn như vậy, hắn không ngồi đối diện nàng, lại đến ngồi vào bên người nàng. Nàng không chút suy nghĩ liền đứng dậy muốn đổi vị trí. Không nghĩ tới, xe ngựa lại vào đúng lúc này xóc nảy lên, nàng không đứng vững một cái, cả người liền đụng ngã vào trong lòng hắn.

Nàng mặt hồng toàn bộ, quẫn bách vội vã quay lại ngồi nguyên vị.

Nghiêm Luân không biết nàng là bị làm sao. Nhớ trước kia nàng chỉ ước gì có cơ hội như vậy để có thể oa ở trong lòng hắn. Thấy hành vi cử chỉ của nàng, thậm chí là khốn quẫn trên mặt nàng, vừa thấy sẽ không phải là giả trang. Nhưng hắn cũng không nghĩ thừa nhận, Kim Ngôn như vậy so qua đều vẫn là còn muốn hấp dẫn hắn!

Xe ngựa chậm chạp ra khỏi hoàng cung, trước sau còn có kỵ binh tùy thị, xem ra là sớm an bài tốt.

Bên trong xe, một mảnh lặng im, nàng ngồi cương lại, cũng không hé răng. Bất quá trước trận kiên nhẫn này, Nghiêm Luân hiển nhiên hơn một chút, chịu không nổi bầu không khí nặng nề này nàng đã mở miệng trước,“Thái Hậu vừa nói muốn ngươi tới phụ tá ta? Kỳ thật ta vốn đã muốn chính mình có thể đến đây, ngươi cứ việc lo chuyện của ngươi đi……”

“Tối hôm qua không phải thật sự thiếu ngủ sao? Sáng sớm lại vào triều, nhắm mắt nghỉ ngơi một chút, xe ngựa còn muốn đi một đoạn đường không ngắn đâu.” Vẻ mặt cùng khẩu khí của hắn đều thực bình tĩnh, hoàn toàn không có nửa điểm nào có mùi thuốc súng hoặc lạnh lùng.

Nàng kinh ngạc trong nháy mắt nhìn hắn. Là lỗ tai nàng hỏng rồi? Hay là hắn bị sét đánh?

Nàng hơi nhếch môi, nhìn gương mặt tuấn mỹ kia của hắn đem mị lực bắn ra bốn phía, nhắm mắt lại tính chuyện nghỉ ngơi. Nhưng cũng không phải bởi vì nàng nghe lời gì, mà là, nàng xác thực hơi mệt thật!

Ban ngày ban mặt đối với nàng mà nói vẫn là có vẻ dễ dàng đi vào giấc ngủ, hơn nữa, xe ngựa này giống xe công, xe ngựa lay động thôi miên rất hiệu quả. Rất nhanh, nàng liền bắt đầu buồn ngủ, đầu cũng chậm chậm nghiêng hướng bên kia. Sau một hồi, đầu nàng liền gối lên đầu vai hắn, chính là hơi hạ một chút, nàng lập tức cảnh giác tỉnh lại, lại ngồi thẳng.

Bất quá bàn tay to của hắn ôn hoà hiền hậu lập tức dán tại đầu nàng, lấy lực đạo không làm đau nàng áp hướng bờ vai của hắn,“Ngủ tiếp một chút đi.”

“Không cần……” Nàng xấu hổ muốn đứng lên.

“Cứ ngủ đi.”

Nam nhân này thật sự rất mạnh! Nhưng là — hảo có nam tử khí khái, tuy rằng hắn làm nàng ghét, nhưng là bờ vai của hắn thật sự thực thoải mái, lại yên ổn lại rắn chắc lại ấm áp……

Chậm rãi, theo nhịp xe ngựa lắc lắc, cơn buồn ngủ lại ập tới, thân thể của nàng cũng dần dần thả lỏng, được rồi, liền ngủ một chút đi.

Nhưng giấc ngủ này của nàng, căn bản không chỉ ngủ một chút, mà là mặt đỏ hồng ngủ thẳng, môi đỏ mọng mê người khẽ nhếch còn chảy ra một tia chỉ bạc, nhiễm ẩm ướt tử bào trên vai hắn.

Nhưng Nghiêm Luân cũng không để ý, ngay cả chính hắn đều cảm thấy thực bất khả tư nghị, hắn thế nhưng lại xem dung nhan của nàng khi ngủ, xem đến ngây ngốc!

Nàng xem ra thật là mệt muốn chết rồi, không muốn kinh động đến nàng, hắn hơi chút điều chỉnh tư thế ngồi, để cho đầu nàng dựa vào vai hắn thoải mái hơn.

Chính là, nhìn mặt khi ngủ nàng giống đứa nhỏ,lại thấy yêu cầu nàng trở thành một nữ hoàng mang lại hoà bình và sự ổn định cho đất nước thật là khó xử nàng, nhưng đây là sứ mệnh không trốn tránh được a.

One response »

  1. thongoc nói:

    cam on nang hay qua ah

Bình loạn a, bình loạn a

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s