NKH C4.3


Chương 4.3

Nàng nguyên bản chính là kẻ chuyên tác quái, Nghiêm Luân cũng không nghĩ ngợi nhiều, chính là khó hiểu, kẻ giết Phúc Khang có phải cũng là người xô nữ hoàng rơi xuống nước hay không? Tại sao nàng lại có thể tránh được một kiếp?

 

“Xem ra ta phải phái thêm người theo dõi nàng.”

 

“Không cần, người của ta đã quá nhiều, trên thực tế, ngay cả người của ngươi cũng có thể rút đi trước, an toàn của nàng ta toàn quyền phụ trách.”

 

Quyết định này thực đột ngột, Nghiêm Luân vẻ mặt ngưng trọng,“Ngươi phát hiện chuyện gì sao?”

 

“Không đủ minh bạch, cho nên, không muốn nói cho ngươi, nhưng chuyện này nếu là thật, ta tuyệt đối sẽ không thể không đếm xỉa đến.”

 

Hắn bình tĩnh nhìn bạn tốt, trong lòng mơ hồ đoán được là chuyện gì, nhưng việc kia xác thực không có gì để chứng minh.

 

“Ta hiểu, ta sẽ thu hồi người của ta, cho ngươi dễ hành sự.”

 

Lời này mang theo ý tại ngôn ngoại, Tằng Tử Tuyền hiểu được. Xem ra bạn tốt đại khái cũng có chú ý với thế lực cậy già lên mặt kia.

 

“Chính là, Thái Hậu ngày mai trở về, ngươi thật sự muốn nói với bà ngươi sẽ không phụ tá?”

 

Hắn rùng mình,“Ta là người nói được thì làm được.”

 

Cũng phải, bất quá,“Thái Hậu muốn ngươi làm, ngươi có thể không làmsao? Chỉ dùng việc ngươi là vị hôn phu của nàng để buộc ngươi, ngươi cũng rất khó nói không a!”

 

“Ta sẽ nói không, bởi vì ta là vị hôn phu của nàng, cho nên nàng sẽ không thật sự nghe ta, trừ phi nàng trước làm cho ta xem, nếu không, đừng nói là phụ tá, việc hôn nhân này, ta cũng sẽ nghĩ cách rút lui.”

 

Tằng Tử Tuyền nhìn vẻ mặt kiên định của hảo hữu, vỗ vỗ bờ vai của hắn.“Đã biết, nhưng nữ hoàng kia cũng không tốt như vậy, ngươi cẩn thận.”

 

Ngày hôm sau, Nghiêm Luân không đi đốc xúc nữ hoàng vào triều, mà là chờ Thái Hậu hồi cung.

 

Loan kiệu kim bích huy hoàng chậm rãi vào cửa cung, Nghiêm Luân cùng một hàng văn võ đại quan đều ở cửa cung nghênh đón, nhưng không thấy nữ hoàng.

 

Quần thần châu đầu ghé tai nghị luận, nhiếp chính vương nhìn đẹp như quan ngọc, nhưng hắn cái gì cũng chưa nói, Thái Hậu đã ôn nhu vì mọi người giải thích nghi hoặc,“Là ai gia muốn bọn nô tài đừng kinh động nữ hoàng, ai gia trước hết muốn nghe nhiếp chính vương nói nàng mấy ngày nay biểu hiện như thế nào, mới đi gặp nàng.”

 

Thì ra là thế. Chúng thần lộ ra vẻ mặt bừng tỉnh đại ngộ.

 

Vì thế, Nghiêm Luân cùng Thái Hậu ung dung đẹp đẽ quý giá trở lại Thái Hòa điện.

 

Chính là, nguyên bản Thái Hậu muốn nghe tin tức tốt lại nghe được chuyện hắn không muốn phụ tá, mặc kệ nàng thay nữ nhi biện hộ như thế nào, nhưng Nghiêm Luân cũng thực kiên trì.

 

“Ai gia biết đứa nhỏ kia tùy hứng làm bậy, nhưng bản tính của nàng là tốt. Cho nàng thêm một chút thời gian đi, đương nhiên, thời gian này cho nhiếp chính vương trở về phủ nghỉ ngơi mấy ngày, sau lại tiến cung.”

 

“Thái Hậu!” Nghiêm Luân đột nhiên hiểu được cá tính bướng bỉnh của Kim Ngôn truyền thừa từ ai.

 

Đối mặt hắn ẩn ẩn dục phát tức giận, Thái Hậu cảm khái nói:“Ai gia biết chính mình ích kỷ, cũng biết nữ hoàng không sợ hãi, chính là bởi vì có mẫu hậu này ở phía sau nàng, nàng có nhiều không phải, vẫn là cửu ngũ chí tôn tôn quý nhất a, ngươi bao dung, tha thứ, rộng lượng hơn với nàng đi.”

 

Hắn biết khó giải, Thái Hậu là cứng rắn giao Kim Ngôn lại cho hắn.“Thần hiểu, vậy thần trước rời cung.”

 

Nghiêm Luân tự nhiên là mang theo một bụng hỏa khí cáo lui, mà Thái Hậu lại chuyển hướng đến tẩm cung nữ nhi.

 

Ngôn Tuyên Nhi vừa mới từ ngự thư phòng ra, nghiền ngẫm từng chữ cuả một bản tấu gấp khiến cho choáng váng, đi ra hít thở không khí, chỉ thấy một phụ nhân phong vận nghênh diện đi tới, đối phương đầu đội một cái mũ phượng tương mãn trân châu bảo thạch, quần áo thêu mây tía, hoa phục long phượng màu vàng, cả người kim quang lòe lòe, diện mạo hiền lành, xem ra giống như tổ mẫu nương nương trong miếu!

 

“Thái Hậu cát tường.” Vài cung nữ phía sau nàng tao nhã hành lễ, vừa nghe, nàng cũng vội vã quỳ gối hành lễ,“Thái Hậu cát tường.”

 

Thái Hậu vẻ mặt kinh ngạc nhìn nữ nhi,“Như thế nào không phải kêu ‘Mẫu hậu’? Ngôn nhi, là quốc sự nặng nề, làm cho ngươi loạn óc sao?”

 

Lại lỡ miệng, mặt nàng bạo hồng,“Không có, mẫu hậu, chính là đột nhiên nói sai.” Nàng cười gượng giải thích.

 

“Mẹ con chúng ta tới Thái Hòa điện của ta tâm sự đi, đã nhiều ngày, hết thảy được……”

Bình loạn a, bình loạn a

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s