NKH C4.2


Chương 4.2

Ba người ngươi một lời ta một câu vừa nói vừa gật đầu, nguyên bản nghiêng về phê bình, trước mắt hoàn toàn thay đổi, có thể biết được, bát quái này không lâu sẽ ồn ào huyên náo truyền khắp hoàng thành.

 

Về phần Ngôn Tuyên Nhi trực tiếp chạy về góc đường nơi có xe ngựa, nàng biết Nghiêm Luân vẫn đi theo nàng cũng nhìn nàng, nhưng nàng không muốn nói nhiều.

 

Chỉ chốc lát, Tằng Tử Tuyền cũng lại, ba người lên xe ngựa, xe lập chạy về hoàng cung.

 

Nhưng bên trong xe một mảnh lặng im, sau một lúc lâu, Nghiêm Luân mới mở miệng hỏi:“Đột nhiên lương tâm phát hiện  biết  mình làm sai ư?”

 

Cho nên, những người đó nói việc này đều là sự thật! Nàng không đáp lại, chỉ cúi đầu nhìn ngoài cửa sổ.

 

Một nữ hoàng không được chờ mong, chắc là vì tịch mịch mới có thể gây chuyện thị phi!

 

Bất quá chỉ là một đứa trẻ, tính ra, nàng còn lớn hơn nàng ấy đến năm tuổi, mười sáu tuổi làm nữ hoàng thực khoa trương, khó trách lịch sử quốc gia này, nàng nghe cũng không có gì nổi bật, dựa theo năng lực trị quốc của nữ hoàng, Đông Phong hoàng triều muốn thành triều đại ngắn nhất cũng không khó.

 

Lại nói Nghiêm Luân người này quả thực giống âm hồn sau lưng, có mặt khắp nơi, cũng không biết ở hoàng cung hoặc ngoài thành an bài bao nhiêu cơ sở ngầm nhìn chằm chằm nàng, Khôi Tinh hồ sợ là không đi được.

 

Thôi, nàng vẫn là tạm thời lưu lại trước, hai người ngũ quan có thể tương tự đến bị lầm cho rằng là cùng một người, có lẽ vốn chính là đồng hồn phách đầu thai, vậy hỗ trợ đi! Nàng học làm một nữ hoàng tốt, cũng làm cho nam nhân khinh thường nữ nhân làm hoàng đế này nhìn thử, nữ nhân cũng rất có biện pháp.

 

Sau khi nữ hoàng thật sự trở về, nói không chừng bởi vì nàng giúp nữ hoàng làm tốt lắm, đến lúc đó còn có thể có thể ban thưởng cho nàng.

 

Đúng vậy, ký đến chi, tắc an chi, nàng muốn xoay chuyển tình thế!

 

Xe ngựa lộc cộc mà đi, Nghiêm Luân cùng Tằng Tử Tuyền nhìn nhau, lại nhìn nàng đang im lặng, như là quyết định cái gì, vẻ mặt quýnh lượng hữu thần. Tiểu nha đầu kia rốt cuộc suy nghĩ cái gì?

 

Đoàn người đi một hồi đã đến hoàng cung, Ngôn Tuyên Nhi vẫn không lên tiếng trở lại tẩm cung, Tằng Tử Tuyền đi theo Nghiêm Luân trở lại tẩm cung hắn ở tạm.

 

Hai người đến sườn thính ngồi xuống, cung nữ lập tức châm trà, lui ra ngoài.

 

Đêm nay hai người ước hẹn uống rượu, chính là chuyện lần trước Nghiêm Luân muốn hắn tra đã có tin tức, nhưng vẫn chưa ngồi xuống tán gẫu, ngược lại phải đi tìm nữ hoàng bệ hạ chuồn ra ngoài cung.

 

“Người của ta phát hiện thi thể Phúc Khang, bị kẻ nào chôn trong rừng cây cách Khôi Tinh hồ không xa, bất quá, xuống tay là cao thủ, không có lưu lại manh mối.” Tằng Tử Tuyền vẻ mặt ngưng trọng nói.

 

Kỳ thật thủ hạ nhiều ngày không có liên lạc, trong lòng Nghiêm Luân đã có dự cảm bất hảo, nhưng chứng thật tin người chết, vẻ mặt hắn càng nghiêm túc.“ Người nhà hắn ở phía nam, ta sẽ phái người đưa đi tin tức, cũng sẽ trợ cấp vàng bạc, nhưng ta muốn ngươi tra ra kẻ giết hắn, cầu xin ngươi.”

 

Tằng Tử Tuyền gật gật đầu, uống ngụm trà.“Tự nhiên là phải tra, bởi vì còn có chuyện kì quái khác, hơn nữa, ta tin tưởng bởi vì Phúc Khang chết, cho nên, hắn không kịp thông báo cho ngươi.”’

 

“Chuyện kì quái gì?”

 

“Suy đoán ngày Phúc Khang tử vong là cùng ngày nữ hoàng ngã vào Khôi Tinh hồ.”

 

Hắn khiếp sợ nghe Tằng Tử Tuyền tường thuật lại tình hình, bao gồm sáng sớm hôm sau nữ hoàng bị phát hiện ở ven hồ, cho hai gã nữ hầu của nàng thần không biết quỷ không hay mang nàng về cung một chuyện.

 

Nghiêm Luân hơi nhếch môi. Bạn tốt nắm giữ tin tức rất chuẩn xác, trước đây Phúc Khang thường sau hôm nữ hoàng du lịch liền đến báo cho hắn khi nào nàng chuồn ra cung, khi nào hồi cung, lại đi đến địa phương nào.

 

Cho nên, hắn không cố ý đi chú ý hành tung của nàng, nhưng cung nữ bên người nàng cũng rất thông minh, biết hắn đối với vị hôn thê tôn quý này có ấn tượng xấu, bình thường có thể giúp nàng che dấu liền hết sức che dấu.

 

Chính là, một người không biết bơi làm sao có thể lên bờ? Nếu nói là có người cứu nàng? Người kia là ai? Phàm là dân chúng hoàng thành, cơ hồ mỗi người đều nhận ra nàng là nữ hoàng chuyên gây chuyện, người nọ vì sao không đến lãnh thưởng?

 

Tằng Tử Tuyền tin tưởng nghi vấn của bạn tốt cùng mình giống nhau.“Người của ta có tìm được phụ nhân phát hiện ra nữ hoàng, nàng là người bán đồ ăn, ở tại thôn nhỏ phụ cận Khôi Tinh hồ, mỗi ngày khiêng rau xanh hái được vào thành bán. Nhưng khi nàng phát hiện nữ hoàng, phụ cận không có bất luận kẻ nào, hơn nữa quần áo nữ hoàng mặc rất kỳ quái.”

Bình loạn a, bình loạn a

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s