NKH C3.5


Chương 3.5

Nàng lạc đường! Nghiêm Luân lạnh lùng nghiêm mặt, nhưng lại sợ như người khác không biết, nhìn phải nhìn trái, đi hai bước lại lui ba bước, đã muốn khiến cho người có tâm chú ý.

“Xin hỏi đến Khôi Tinh hồ, đi như thế nào?” Tuy rằng trên mặt dùng cái khăn che mặt. Nhưng mày liễu này, đôi mắt sáng như sao, đều từ đó có thể thấy được nàng là một tuyệt sắc mỹ nhân. Nam nhân bị nàng hỏi đường tâm sinh tạp niệm, miệng nuốt nuốt nước miếng, cười,“Chỗ kia ta còn có xe ngựa, ta đưa ngươi một đoạn đường.”

“Hảo, cám ơn.” Cổ đại nhân có tình muội.

Nàng cảm động đến rơi nước mắt đi theo hắn đến chỗ đỗ xe ngựa ở góc đường, mới đang muốn ngồi lên trên.

“Xuống dưới!” Nghiêm Luân chế trụ cánh tay của nàng, lạnh lùng nhìn chằm chằm nàng.

Nàng mạnh hút một ngụm khí lạnh. Một ngày nào đó sẽ bị hắn hù chết, tại sao hắn lại có mặt ở khắp nơi a! Nhưng cơ hội ngay tại trước mắt, nàng không thể không đi! Nàng dùng sức muốn tránh cánh tay nắm chặt của hắn,“Ta muốn đi, chết tiệt, không cho phép ngăn đón ta! Ta là nữ hoàng!” Bốn chữ cuối cùng, nàng cố ý đè thấp, không muốn làm cho tên nam tử xa lạ kia nghe được.

“Hắn là kẻ chuyên môn thay xóm cô đầu kỹ nữ tìm mặt hàng đó.” Tằng Tử Tuyền cũng đã miễn cưỡng mở miệng, tuy rằng hắn không rõ vì sao Kim Ngôn đối xử với hắn thực xa lạ.

“Ngươi hồ……” Nam tử trực giác muốn bác bỏ, nhưng gặp một đôi ánh mắt cứng rắn lạnh lùng của Nghiêm Luân, lại quét về phía Tằng Tử Tuyền kia rõ ràng mang theo ý cười lại làm cho người ta thấy lạnh mặt. Hắn không khỏi nuốt một ngụm nước miếng, ngay cả nói cũng không dám nói, bay nhanh leo lên xe ngựa phía sau, đánh xe chạy lấy người.

Ngôn Tuyên Nhi cắn môi dưới, nhìn sắc mặt xanh mét của Nghiêm Luân, nếu không phải hai chân đứng thẳng bất động, nàng cũng muốn chạy lấy người.

Người này toàn thân tản ra một cỗ khí thế lạnh lùng làm người ta không rét mà run, thực dọa người thật.

“Ta đã nói ngươi là gỗ mục, ngươi ngay cả một chút chuyện vặt thế này cũng đều không biết?”

Cái gì gọi là chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, giờ phút này hắn có cảm xúc rất rõ!“Thầm nghĩ không ngồi long vị, lại muốn làm cho ta nhìn với cặp mắt khác xưa, phải làm cho ta xem, chứng minh ta là sai, ngược lại vẫn như cũ chuồn ra khỏi cung dạo đường cái, lười nhác lại không tự trọng như thế. Nghiêm mỗ thừa nhận thất bại! Phụ trách việc ngươi ra khỏi cung hôm nay, đợi Thái Hậu hồi cung, ta sẽ thỉnh Thái Hậu thỉnh cao minh khác!”

Nghiêm Luân nói chuyện giọng lạnh buốt, khuôn mặt tuấn tú lại âm trầm đáng sợ, một câu phản bác Ngôn Tuyên Nhi cũng không phun được.

Nàng không thể nói ra thân phận chân thật của bản thân. Mà có nói, hắn cũng không tin, nhưng công tác của “Nữ hoàng” rất nặng nề, thật sự nàng làm không được! Thế giới này xa lạ với nàng như thế, ngay cả cái gọi là có thể thổ lộ chân tướng cho mọi người biết cũng không có. Nàng bất lực như thế, cô độc như thế, hắn làm sao biết!

Nàng cái gì cũng chưa nói, một đôi mắt đẹp khẽ chớp động, lệ quang sở sở động lòng người, không tiếng động lên án so với ứng thanh cãi lại còn muốn làm người ta động dung hơn.

Tuy rằng, bọn họ đối với mâu trung ủy khuất của nàng giải đọc là sai lầm.

Nghiêm Luân hơi nhếch môi, không hề hướng nàng rống giận.

Tằng Tử Tuyền còn là có vẻ thương hương tiếc ngọc. Nhưng nếu thật sự nói đến, Kim Ngôn trừ bỏ hỉ nộ vô thường làm cho người ta chán ghét ra. Ngoại hình của nàng thật là mỹ nhân thế gian hiếm thấy, hơn nữa lúc này trên mặt trắng trong thuần khiết không có nửa điểm trang phấn, thiên sinh lệ chất, lại đẹp tới mức làm cho người ta thầm nghĩ đem nàng ôm vào trong lòng hảo hảo yêu thương. Bất quá, một đạo ánh sáng lạnh bắn lại đây, hắn thế mới phát hiện hai tay của mình thực chủ động, đã muốn mở ra, nhưng lập tức thực thức thời lùi về.

“Ngươi đừng trách móc nặng nề với nàng quá. Kỳ thật là nàng thực đáng thương thôi. Từ nhỏ kế nhân tài bồi ngôi vị hoàng đế là Hiền thái tử, nàng vẫn luôn là một người bị xem nhẹ. Nếu không phải Hiền thái tử bệnh cấp tính mà chết, trọng trách to lớn này sẽ không rơi xuống trên đầu nàng. Ngươi cũng nên đứng ở lập trường của nàng, bao dung nàng nhiều một chút.”

“Đây là vận mệnh của nàng, cũng là trách nhiệm nàng không thể trốn tránh.” Thanh âm Nghiêm Luân nhu hòa một chút, nhưng vẫn lạnh lùng cứng rắn như cũ.

Cái gì? Nguyên lai là như vậy a. Nàng hoàn toàn không biết nguyên lai nữ hoàng cũng là bị “không trâu bắt chó đi cày”. Thật đáng thương! Nàng cũng tuyệt đối cảm động lây, chính là, cái người cao lớn ngăm đen này là ai? Xem ra rất quen thuộc với Nghiêm Luân nha, giống như cũng rất quen thuộc với mình.

Tằng Tử Tuyền thật giống một huynh trưởng bàn vỗ vỗ bả vai của nàng. Nhưng vẫn nói với bạn tốt.“Mặc kệ là vận mệnh hay trách nhiệm, lấy sự thật mà nói, nàng bất quá là một tiểu cô nương mười sáu tuổi mà thôi, muốn nàng quản lý một quốc gia thật sự làm khó xử nàng rồi.”

“Sự việc cũng vì vậy, nếu nàng còn có tôn nghiêm, vì duy trì tôn nghiêm, , nàng cũng nên cắn răng mà bức mình làm được chuyện một nữ hoàng nên làm.”

“Luân……”

“Tóm lại, cứ như vậy, nếu ngươi thấy phụ tá nàng có hứng thú, ta rất thích ý đồ đề cử ngươi cho Thái Hậu.”

Đem khoai lang phỏng tay quăng cho hắn? Hắn vội vàng lắc đầu,“Nghĩ cũng đừng nghĩ a!”

Nguyên lai nàng là vạn người ngại a! Nàng banh mặt cúi đầu, giờ phút này, nàng là [câm điếc ăn hoàng liên, có khổ nói không được].

“Hồi cung, Tử Tuyền, liền đáp xe ngựa của ngươi.” Nghiêm Luân nói.

“Không thành vấn đề.” Chuyện này có vẻ đơn giản hơn.

2 responses »

  1. banhmikhet nói:

    thanks bạn nha

Bình loạn a, bình loạn a

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s