NKH C2.4


Chương 2.4

Hắn đáp lạnh nhạt, nhưng Thái Hậu đã giao phó cho hắn phụ trợ tân hoàng trị quốc trọng trách lớn lao mà Kim Ngôn dù tuổi nhỏ rất kiêu ngạo, cho nên, rất nhiều quyết sách trọng yếu đều qua tay hắn phê duyệt. Bởi vậy, sau khi nàng phê duyệt chút tấu chương, hắn lại xem một lần cẩn thận, hàng đêm khêu đèn thức khuya, cũng đã thành thói quen.

Nàng thở sâu, nhìn hai cung nữ,“Các ngươi đều lui cả ra ngoài đi, không cần các ngươi hầu hạ.”

“Dạ.”

Hai cung nữ lui ra, nàng hơi chút thoải mái nhìn Nghiêm Luân ngồi ngay ngắn phía trước nàng. Không biết lời nói sắp xuất ra đây, đối phương sẽ làm ra phản ứng gì?

“Thời gian đã khuya, nếu chỉ tuyên ta tiến vào mắt to trừng mắt nhỏ, thứ ta không thể phụng bồi.” Nghiêm Luân nói xong, đứng dậy muốn đi.

“Ta nói, ta nói!” Nàng vội vàng lắc mình đến trước người hắn chặn đường. Người này so với tưởng tượng của nàng không có chút kiên nhẫn nào.

“Ách, ta muốn nói là, ngươi làm gì phiền toái như vậy? Nếu chúng ta là vị hôn phu thê, mà ngươi lại vĩ đại như vậy, sau đó, xuất giá theo phu –” Nàng nói được nói năng lộn xộn, thật sự thấy cặp con ngươi đen kia nheo lại càng mị hoặc càng tinh tế, nhưng từ khe hở hẹp lửa giận ra vào lại càng lúc càng nồng, nàng cảm nhận được áp lực nha.

“Ý tứ là, ngươi một chút cũng không muốn ngồi long vị?”

Nàng xấu hổ cười gượng hai tiếng, vô thố gật gật đầu.

Cho nên, hơn phân nửa đêm nàng muốn cung nữ đi mời hắn đến, liền vì chuyện này. Hắn bị chọc tức, nhưng cố gắng khắc chế lửa giận sôi trào, ngữ khí bình tĩnh hỏi:“Ngươi thật sự nghĩ vậy?”

Nếu đã mở miệng, chỉ có thể kiên trì nói tiếp,“Đúng vậy, ta tự nhận không có bản sự trị quốc, huống chi, nữ tử không tài đó mới là đức, không phải sao?” Nàng mạnh nuốt nước miếng, muốn từ con ngươi đen thâm trầm không thấy dao động của hắn nhìn ra chút cảm xúc, nhưng cũng không nhìn ra được cái gì.

“Vậy nàng nên làm cái gì?”

Nàng cau mày, nữ nhân cổ đại hình như là — nàng bóp trán, vắt hết óc nghĩ, xoay mình nhãn tình sáng lên,“Giúp chồng dạy con!”

“Ta hiểu được.” Mặt không chút thay đổi từ trên ghế đứng dậy, hắn đi đến trước người nàng.

Nàng cũng đi theo đứng dậy, mỉm cười nhìn hắn,“Ngươi thật sự hiểu được? Thật tốt quá”

“Đúng! Ta hiểu được, nói nhiều như vậy, lại tìm đến ta lúc nửa đêm, không phải là muốn làm một chuyện mà thôi!”

“Một chuyện gì?” Nàng đột nhiên phát hiện vẻ mặt của hắn không quá thích hợp, trên khuôn mặt anh tuấn lạnh lùng lại đối với nàng chán ghét. Hắn không phải là hiểu lầm cái gì chứ?

“Đúng, ngươi hy vọng, không phải là sớm thành thân một chút, sớm một chút trở thành nữ nhân của ta? Cứ như vậy đi, chúng ta đi trước động phòng. Sau đó, ngươi liền ngoan ngoãn làm nữ hoàng của ngươi, không cần nói cái loại lời nói ngây thơ này!”

Hắn một phen chế trụ cánh tay của nàng, rất thô lỗ túm nàng vào trong lòng. Nàng bị dọa trắng mặt, vội vàng đẩy hắn ra, trừng lớn mắt,“Ngươi đang tức giận? Vì sao?”

Con ngươi đen của hắn bán mở,“Ngươi còn dám can đảm hỏi vì sao? Nữ tử không tài đó là đức? Giúp chồng dạy con? Mấy ngày này ta khổ tâm phụ trợ, chỉ đợi được hai câu nói này?”

“Ta –” Nàng có thể kêu oan sao?

Hắn liên tiếp hít vào, mới có thể đè nén một chút xúc động chộp nàng tới rồi hung hăng đánh cái mông nàng, lại tiến lên, vẻ mặt hắn hung ác thu cánh tay của nàng đi về giường, hắn không thể đánh nàng, nhưng hắn có thể làm một chuyện –

“Làm gì? Làm gì chứ?” Nàng hoảng, giãy dụa kéo co với hắn, nhưng nàng không phải đối thủ của hắn.

Làm chuyện ngươi muốn làm, dù sao,như ngươi dùng kế khiến Thái Hậu tứ hôn ngày nào đó, vì thế ta, hiện tại vì quý nữ hoàng, còn có cái gì không thể làm?”

Nàng thở hổn hển, mồ hôi lạnh trên trán ứa ra, nhìn hắn lạnh lùng xem xét nàng, nàng chỉ có thể vội vàng giơ lên tay phải,“Ta thề, thật sự, ta muốn đi ngủ. Nếu không ngủ, ngày mai sẽ vào triều muộn, để cho ta ngủ đi, làm ơn. Ngươi không tin? Ta có thể quỳ xuống thề!” Nàng một chút cũng không nghĩ thất thân ở cổ đại đâu, huống chi người này giống hung thần ác sát, có thương hương tiếc ngọc mới có quỷ.

Thật sự không rõ nàng đang làm cái gì? Hắn tựa hồ càng lúc càng không hiểu rõ nàng. Nhưng thấy mâu trung nàng khẩn trương cùng kinh hoảng rõ ràng là không lừa người được. Nàng thật sự sợ hãi chuyện hắn cùng nàng viên phòng!

“Hy vọng ngươi thật sự suy nghĩ cẩn thận!” Lạnh lùng bỏ lại những lời này, Nghiêm Luân xoay chạy lấy người, ngay cả quân thần chi lễ nên có đều miễn.

Hắn vừa đi, hai chân nàng mềm nhũn ngã ngồi ở trên giường,“Phanh –” một tiếng. Sau lần đổ này, cũng đem hai chân chuyển qua trên giường, lẳng lặng nằm hình chữ đại. Kế tiếp thế nào đây? Ngôn Tuyên Nhi.

Ai, nàng cũng không muốn buồn lo vô cớ, nhưng sẽ phải làm sao? Đêm nặng nề, nàng lâm vào cô tịch vô biên vô hạn, muốn khóc……

 

Người bị phụ đạo muốn khóc, còn người phụ đạo thì sao đây?

Ngày hôm sau Nghiêm Luân liền cố ý rời cung, trở lại Trấn vương phủ, buông tay nhìn xem không có mình theo dõi Kim Ngôn có thể an phận làm nữ hoàng của nàng hay không? Thứ hai, cũng là muốn thử xem năng lực của nàng.

Nhưng khi hắn phái người đưa lời nhắn cho Phúc Khang, muốn ban ngày hắn tức khắc cải trang thái giám cự ly phòng bảo hộ quan sát nữ hoàng, không nghĩ tới –

Bình loạn a, bình loạn a

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s