NKH C2.2


Chương 2.2

Nhìn vẻ mặt nàng hoang mang, hình như là lần đầu tiên nghe nói, hắn chịu đựng  lửa giận trong ngực,“Ta vẫn biết ngươi tâm không cam lòng không nguyện muốn ngồi trên ngôi vị hoàng đế. Nhưng  một khi đã ở vị trí này, liền phải chịu trách nhiệm. Có rất nhiều tấu gấp, ta đã thay ngươi phê duyệt, nếu ngươi không có tiến bộ, chỉ muốn đi chơi, ta không ngại phong kín thông đạo bí mật trên giường ngươi, khiến ngươi không có cơ hội chuồn ra khỏi cung!”

 

Nếu không quá mức nhân từ, biết nàng cần phát tiết áp lực buộc chặt của ban ngày, hắn đã sớm bịt thông đạo lại, làm gì phải nhiều chuyện phái Phúc Khang võ công cao cường chạng vạng canh giữ đường ra của thông đạo, âm thầm bảo hộ an nguy của nàng. Nhìn xem, hắn khoan dung cũng không làm nàng thu liễm, ngược lại càng làm theo ý mình!

 

Thật hung dữ nha! Rõ ràng nữ hoàng không phải nàng, nhưng nàng lại bị hắn nhắc đi nhắc lại tâm sinh áy náy,mà nếu thản nhiên thừa nhận nàng không phải Kim Ngôn, người này đại khái sẽ nghĩ nàng trốn tránh trách nhiệm, lại mắng nàng cho thối đầu đi?

 

“Ta đã biết, phải đi ngự thư phòng.” Cố gắng giả bộ vẻ mặt sám hối, ý đồ mong hắn có thể giảm nhiệt.

 

“Đi thôi.”

 

Đi theo hắn ra khỏi tẩm cung, nàng cố ý đi chậm lại. Bằng không, trời biết ngự thư phòng ở đâu?

 

Nghiêm Luân mân bạc môi, dò xét liếc nàng một cái, ma cọ xát cọ, là muốn đi sau đi?

 

Hắn rõ ràng xoải bước mà đi, sau khi đi qua cầu gấp khúc, đi vào một tòa cung điện kim bích huy hoàng như mọi nơi khác. Nhưng khi đi vào, cảm giác sẽ không giống, có mùi thơm của sách, có thật nhiều thật nhiều giá sách, không gian rộng mở, trên bàn dài là văn phòng tứ bảo, còn có một đống tấu gấp nàng chỉ từng nhìn thấy trong tuồng hát.

 

Dưới ánh mắt sắc bén của hắn, nàng đi đến ghế dựa ngồi vào chỗ của mình, chỉ thấy hắn ngồi ngay ngắn ở phía đối diện nàng.

 

Hắn đem một quyển tấu chương giao cho nàng,“Nhìn xem, nói cho ta biết chuẩn bị phê như thế nào.”

 

“Được.”

 

Nàng nhận mệnh mở bản tấu viết rậm rạp này ra, vụng trộm liếc hắn một cái, một tay học hắn cầm lấy bút lông chấm mực nước trên nghiên mực, như thấy chuyện lạ, một bên vừa xem một bên nhíu mày trầm tư. Nhưng vừa thấy hắn không chú ý, nàng liền đưa tay vụng trộm trả bản tấu này trở về rút ra một bản khác, xem có đơn giản hơn hay không.

 

Nhưng mà, có 1 số chữ ngay cả xem nàng cũng chưa từng xem qua, kết quả đổi đi đổi lại, quyển sau so với quyển trước còn làm nàng đau đầu hơn.

 

Nàng rốt cuộc đang làm cái gì! Nghiêm Luân lần nữa sắp bùng nổ lửa giận, bút lông trên tay bị hắn nắm sắp gãy.

 

Nàng nghĩ nàng đang đi mua hàng sao? Đổi đi đổi lại? Một chồng tấu chương ngay ngắn, bị nàng rút ra cắm vào, đã lung lay sắp đổ, mà nàng còn tự cho là giấu diếm được hắn, tiếp tục đổi đi đổi lại?

 

Nhưng Ngôn Tuyên Nhi thật sự cảm thấy chính mình sắp điên rồi, tấu chương này bao hàm nội dung rộng, làm cho nàng xem đến hoa mắt hỗn loạn.

 

Bản này, viết 1 loạt điều muốn cải cách, một bản khác vốn là một quan lớn bệnh đột ngột qua đời muốn tiền trợ cấp, tiếp theo là Uy Xa tướng quân thành thân hy vọng nữ hoàng đích thân tới chúc phúc, còn có bản này viết có trường hợp công chúng phê bình nữ hoàng không nặng quốc sự, muốn nàng nhanh chóng truy bắt để tránh ngưới khác bắt chước làm theo……

 

Lão thiên gia, mấy cái tấu chương quỷ quái này là muốn nàng phê chỉ thị như thế nào?

 

Hỏi nàng kỳ hạn giao hàng thế nào, nàng còn có vẻ có khái niệm a, bởi để làm một người giao hàng có giấy phép kỳ hạn, chưa hết nghỉ hè, nàng đã bắt mình nửa đêm rời giường khêu đèn suốt đêm xem kỳ hạn giao hàng, sau khi được nghỉ dài hạn, lại tiến vào công ty giao hàng vừa làm vừa học.

 

Thời gian giao dịch ở Mĩ vào mùa hạ đều từ chập tối tới nửa đêm, thường thường chờ nàng xong việc tan tầm, đều là 5, 6 giờ sáng, lại chống được về nhà, nàng cơ hồ là mệt đến ngã đầu xuống liền ngủ.

 

Nghỉ hè qua hơn một tháng, nàng đã có thói quen cuộc sống ngày đêm điên đảo nghỉ ngơi, mà ở cổ đại một ngày này thật sự là dài đằng đẵng. Nàng thật, thật sự không chống đỡ nổi nữa.

 

Bốn phía im ắng, gió nhẹ từ cửa sổ thổi vào, mí mắt của nàng càng lúc càng nặng, đầu bắt đầu gục, lại gục…… Rốt cục, mặt của nàng dán trên bàn, tấu chương trên tay phải rơi xuống bàn, tay trái bút lông dừng ở bàn giác, trên bút rơi xuống vài giọt mực!

 

Không nghĩ tới nàng sẽ nằm úp xuống như vậy, Nghiêm Luân ninh mi nhìn nàng vù vù ngủ. Như vậy nàng cũng có thể ngủ? Trực giác, hắn muốn đánh thức nàng, nhưng là –

 

Chắc hắn đa tâm, tổng cảm thấy nàng trở nên có chút không giống với trước kia, ít nhất đây là lần đầu, sau khi đi vào ngự thư phòng, nàng còn ngoan ngoãn lật xem tấu chương. Tuy rằng thói quen khó đổi, nhưng đây cũng là lần đầu tiên, nàng không phản đối hắn, hay giở trò, nói chuyện phong hoa tuyết nguyệt……

 

Nghiêm Luân trừng mắt nhìn dung nhan đang ngủ say sưa. Nàng lại muốn chơi cái trò gì đây?

 

Bóng đêm thâm trầm.

 

Trong mật thất Quân Vương phủ, đèn đuốc sáng trưng.

 

Quân Vương năm nay bốn mươi tuổi, là hoàng thúc của nữ hoàng đương triều. Giờ phút này hắn chính khí phi phàm ngồi trên long ỷ, bằng hữu tâm phúc phân ra ngồi ở hai sườn, sắc mặt người người ngưng trọng, thở cũng không dám thở mạnh .

 

Nguyên bản Quân Vương đã thông tri cho bọn họ biết, hắn đã đi giết nữ hoàng, giải quyết cái gai trong thịt.

 

Chờ đến khi lâm triều, ven hồ Khôi Tinh có thể phát hiện xác chết trôi của nữ hoàng. Đến lúc đó, lấy lí do nước không thể 1 ngày không có vua, để chúng thần đề cử hắn lên ngôi. Ai ngờ, Kim Ngôn lại tới lâm triều trễ như thường lệ, cũng không có gì khác thường.

 

Thời gian từng giây từng phút trôi qua, nước trà trên bàn sớm lạnh, không khí trong mật thất vẫn như vết nứt, có người nhịn không được bắt đầu run run, như ngồi bàn chông.

 

Thấy mọi người ngồi không yên, vẻ mặt Quân Vương lạnh lùng cứng rắn, tâm phúc hắn vụng trộm ngắm nhìn lúc này lại không dám động.

 

Bởi vì vị Vương gia này dã tâm bừng bừng, má phải có vết sẹo năm xưa kéo dài từ mắt đến khóe miệng, trên người lại lộ ra hơi thở âm nhu, quần áo tơ lụa cẩm bào, quý khí có thừa, vẻ mặt lãnh lệ, duy độc quyền đầu nắm chặt đã tiết lộ trong lòng hắn đang phẫn nộ. Nàng hẳn phải chết rồi!

 

Giờ phút này, hắn vốn nên nâng chén chúc mừng, nhưng vì sao nàng lại không chết? Một nha đầu không rành kỹ năng bơi ngã vào trong hồ sâu như vậy làm sao có thể sống?

 

Nói thêm, nàng bị hắn đẩy vào trong hồ, tại sao nàng lại không phái người tróc nã hắn? Hết thảy đều lộ ra quỷ dị.

 

“Các ngươi đi đi. Trong gian mật thất này, mỗi câu, mỗi sự kiện, chỉ cần phong phanh lộ ra ở trong cung, chúng ta đều là người ở trên cùng chiếc thuyền, một kẻ cũng trốn không thoát!” Hắn lạnh lùng nói.

 

Sắc mặt mọi người trắng bệch, đều gật đầu,“Hiểu được.”

Chờ mọi người nối đuôi nhau theo mật đạo rời đi, bên trong chỉ còn có Quân Vương cùng quản sự bên người hắn Thụy Tân.

 

Thụy Tân tiến lên từng bước, cung kính xin chỉ thị,“Vương gia, kế tiếp, ngài có tính toán gì không?”

 

Quân Vương hít sâu một hơi:“Trước quan sát đã, ta không tin lần kế tiếp nàng còn có thể may mắn như vậy.”

 

“Nhưng nữ hoàng đã biết  chuyện Vương gia làm, Vương gia không trốn……” Thụy Tân lời vừa ra khỏi miệng, ánh sáng lạnh lập tức bắn lại, hắn bối rối sửa miệng,“Vương gia tự nhiên không cần trốn, không có nhân chứng, nói miệng không bằng chứng, có phải hay không?”

 

“Đúng vậy!” Đúng, chính là nguyên nhân này, nha đầu kia mới không dám hành động thiếu suy nghĩ đi!

 

Hắn có thể nói nàng là vu hãm, bất quá, nếu nàng nghĩ thả hắn, hắn sẽ từ bỏ dã tâm đăng hoàng, vậy nàng quá ngây thơ rồi!

One response »

  1. chieumuathu nói:

    Oiii.. Neu ta ve lai co xua lam nu hoang…. Ta se ngu? va ngu? …va ngu?…. Xong roi an…roi an…va roi ngu …ehheheheh giac mo cua ta heheheh

Bình loạn a, bình loạn a

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s