NKH C2.1


Chương 2.1

 

Thiên linh linh, địa linh linh, đáp lại Ngôn Tuyên Nhi, chỉ có một mảnh yên tĩnh.

Điều này làm cho nàng than thở ngồi trên ghế, uể oải thiếu chút nữa không cầm được nước mắt, nhưng trời sinh tính mạnh mẽ, sau vài cái hít sâu, nàng nói với chính mình, “Hảo, Ngôn Tuyên Nhi, không cần gấp, không cần hoảng, ngẫm lại khi còn ngủ trên xe công, sự kiện phát sinh cuối cùng ở hiện đại là……”

Mặt nàng đổi sắc. Nịch thủy! Lúc ấy vì cứu một đứa nhỏ rơi xuống nước, cho nên nàng……

Nàng hít 1 ngụm khí lạnh. Chẳng lẽ nói, nàng căn bản đã chết, mới có thể mượn xác hoàn hồn? Trời ạ! Nàng cảm thấy xương cốt bủn rủn, sợ tới mức thiếu chút nữa hồn phi phách tán.

Nhưng, không đúng a! Khi nàng vừa tới thời đại này, rõ ràng là mặc áo pull cùng quần bò của nàng…… Vậy rốt cuộc là chuyện gì đã xảy ra? A! Mặc kệ, trước vẫn nên nhìn xem Kim Ngôn này có bộ dạng gì. Đúng vậy, lại nói tiếp, căn bản nàng không có cơ hội hảo hảo nhìn xem khuôn mặt này!

Hai tay vuốt mặt mình, nàng vội vàng đứng dậy vọt tới trước gương đồng, để sát vào, xem cẩn thận.

Ân, mặt trái xoan này, của nàng! Một đôi mày liễu, là của nàng, một đôi mắt hắc bạch thoạt nhìn hoảng sợ trừng lớn cũng là của nàng, còn có cái mũi rất buồn cười này, không phải của nàng, là ai……

Nàng lẩm bẩm một hồi, tay xoa bóp bóp bóp khắp mặt, thẳng đến đôi môi đỏ mọng kia mở mở khép khép lại thủy chung không có phát ra âm thanh quen thuộc nào.

Hô! Hảo gia! Nàng ói ra khẩu dài khí, vỗ vỗ bộ ngực. Ít nhất thân thể này vẫn là của nàng,diều này đại biểu rằng nàng còn chưa có chết, không có mượn xác hoàn hồn, hơn nữa thân thể này còn có khuôn có dạng, rất đẹp!

Cho nên, có thể xác định là, nàng đã xuyên qua thời không, sai sót ngẫu nhiên mà thay thế một cô gái có bộ dạng rất giống nàng làm nữ hoàng ở nơi đây? Bất quá chẳng lẽ bộ dạng nữ nhân cổ đại già trước tuổi sao?? Nàng nhớ rõ Nghị Dung các nàng có nói qua, Kim Ngôn thật mới 15, 16 tuổi, trong khi nàng đã 21 tuổi, bề ngoài phải có chút chênh lệch chứ. Ai, mặc kệ, tóm lại, chuyện mượn xác hoàn hồn không xảy ra, giờ phút này, tựa hồ làm nữ hoàng cũng không đáng sợ đến vậy. Nghĩ như vậy, nàng không khỏi cười rộ lên.

“Theo lễ nghi, nữ tử đứng không thể y môn, biết không lộ chỉ, tự nhiên, cười không thể nhe răng –” Bỗng dưng, thanh âm trầm tĩnh vô ba của Nghiêm Luân đột nhiên vang lên.

Nàng sợ tới mức nhảy dựng, vỗ về trái tim kinh hoàng trong ngực, ngẩng đầu trừng mắt nhìn nam nhân bước vào.

“Này, dọa người có thể hù chết người, ngươi có lầm hay không a?” Sao đi vào mà không có tiếng động a! Nàng thật sự bị dọa đến tim đập hai trăm nhịp một phút luôn.

“Ta nói rồi, người là nữ hoàng cao quý, nói chuyện không được dùng “ngươi a, của ta”, có vẻ ngả ngớn mà không trang trọng.”

“Pháp, ngươi quả thật là phụng chỉ đến phụ tá ta làm nữ hoàng, cả người đều tràn ngập khí chất cổ hủ.” Nàng đô đô ồn ào cố ý nói mơ hồ không rõ, không nghĩ tới –

Hắn lạnh lùng trừng,“Cái gì kêu người này? Cái gì lại gọi khí chất cổ hủ, mỗi ngày chuồn êm ra ngoài cung du ngoạn, học tất cả những việc này sao?”

Mỗi ngày chuồn êm ra khỏi cung? Kỳ quái, nghe tới chuyện tại sao có điểm quen tai, dường như đã nghe được ở đâu đó. Nàng cố gắng nghĩ, nhưng càng nghĩ mí mắt càng trầm, muốn ngủ. Đúng nha, bên ngoài mặt trời chiếu sáng, lại là thời gian nàng ngủ sao?

Thấy nàng không nói gì bác bỏ, hắn liền trở lại chuyện chính,“Chúng ta nên đến ngự thư phòng đi.”

Nàng chịu đựng khốn ý, nhìn nhìn hắn lại chỉ chỉ chính mình.“Ngự thư phòng? Ngươi cùng ta?”

Bình loạn a, bình loạn a

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s