NKH C1.3


Chương 1.3

Tất cả cung nữ đều quỳ gối hành lễ với hắn, đương nhiên cũng hiểu được ý hắn ám chỉ việc nuốt lời là thời gian lâm triều lại bị trễ. Mỗi lần phạm một lần, bệ hạ đã nói không có lần sau, nhưng luôn có lần sau, rồi lần sau nữa……

“Bệ hạ chưa tỉnh ngủ? Cho nên vẻ mặt thực hoang mang?”

Nghiêm Luân mím môi.

Ngôn Tuyên Nhi lặng lẽ đánh giá hắn. Thoạt nhìn trầm ổn nội liễm, nói lên đây là một người trầm ổn , hiền hòa, nhưng khi nhìn nàng , con ngươi đen kiêu căng lại mang theo sự lạnh lùng đùa cợt, mà nàng tuyệt không hiểu được vì sao.

Nghiêm Luân lấy ánh mắt ý bảo hai cung nữ phía sau nàng. Hai người Phẩm Hoài lập tức hiểu được nâng nàng dậy ,

“Chúng ta cần phải đi.”

Đi? Đi đến nơi nào? Một thân hoa lệ trói buộc làm cho Ngôn Tuyên Nhi đi lại phá lệ vất vả. Nàng không có quên vừa rồi mọi người kêu cái nam nhân kia là nhiếp chính vương, có thể thấy được hẳn là hoàng thân quốc thích gì đó. Nhưng khi xem thái độ cùng vẻ mặt hắn vừa nói chuyện với nàng, thì cũng không có chút khiêm tốn nào.

Đoàn người lập tức đi vào cửa điện hoa lệ to lớn.Đây là một tòa cung điện kim bích huy hoàng , hai bên có bàn long kim trụ ( cột chạm khắc rồng nhưng để này nghe hay hơn), ở giữa có một lối đi rộng , chiếc long ỷ được khảm châu ngọc. Hai bên đại điện có một đám người đang đứng, tất cả đều đội quan mạo, có già có trẻ, cúi đầu trang nghiêm. Về phần tên nam tử đẹp như quan ngọc kia đi tới một chiếc ghế lớn ở gần đó, hắn cư nhiên cũng có ghế dựa.

Nhưng nàng không rảnh nghĩ nhiều, lúc được cung nữ dìu xuống , nàng đi lên ba tầng cầu thang, đến trước long ỷ , một hồi tiếng hô như sấm vang dội chỉnh tề –

“Ngô hoàng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế!”

Việc này tại sao lại xảy ra? Kêu nàng vạn vạn tuế sao? Nàng trợn mắt há hốc mồm nhìn mọi người toàn trường đang quỳ trước nàng , không một ai dám nâng đầu.

Ầm vang — nàng như đang bị sét đánh? Nếu không, nàng, một nữ sinh bình thường yên tiền như mạng lại có cái năng lực gì làm hoàng đế? Đây khẳng định là mộng,do nàng muốn sớm thoát ly gia đình một chút, muốn kiếm tiền phát điên mà phát sinh mộng tưởng hão huyền mà!

Đúng , là mộng, cho nên, nàng dùng hết tất cả khí lực niết mạnh vào mặt mình ,

“A –”

Kinh hô một tiếng đau đớn , một đạo mâu quang sắc bén liền bắn lại , nàng trực giác bịt miệng, nhưng nhịn không được trong lòng khóc thét. Thật sự đau chết người! Nước mắt của nàng đều muốn chảy ra.

Không phải mộng ư, thật sự không phải mộng? Mắt của nàng càng trừng càng lớn , trên trán mồ hôi lạnh cũng bắt đầu toát ra . Khả năng sao?Chuyện xuyên qua cổ đại này không phải là do tác giả bịa chuyện loạn biên hay sao?

Ngôn Tuyên Nhi vẫn cảm thấy không dám tin, nhưng trước mắt, văn võ bá quan đông nghìn nghịt quỳ phục thành hàng là thật sự nha!

Nàng kinh ngạc nhìn tên nam tử tuấn mỹ kia, cố gắng kéo lê hai chân đi đến phía trước long ngai nhưng rồi lại đột nhiên bất động, mà Nghiêm Luân nghĩ đến nàng đã nhập tọa , cũng đi theo phía sau , không nghĩ tới nàng thế nhưng không rõ ràng có ngồi hay không, muốn đứng không đứng , vẫn giữ nguyên tư thế đứng thẳng bất động.

Hắn nhíu mi xem nàng. Lại đang làm cái gì?

Ngôn Tuyên Nhi cắn môi dưới. Đây là long ỷ a! Là đế vương tôn quý vô cùng mới có thể tọa, nàng là tiểu nhân vật thật sự có thể tọa sao? Ngồi xuống có bị bỏng mông không?Hay là có thể bị tha ra ngoài chém?

Đôi mắt Nghiêm Luân lạnh băng bắn lại, muốn nàng mau mau ngồi xuống, bằng không một đống quan viên ngay cả ngẩng đầu đứng dậy cũng không dám. Nhưng lãnh mâu của hắn, Ngôn Tuyên Nhi cũng không dám tiếp thu ,một thân bối rối , tâm lý giãy dụa có nên ngồi xuống hay không?
Nữ nhân này thật sự là kiêu ngạo, cũng không hiểu được suy bụng ta ra bụng người! Nghiêm Luân hơi nhếch môi, truyền âm nói:

Còn không ngồi xuống!

Nha? Nàng sợ tới mức muốn nhảy dựng, một tay vỗ về ngực, gấp đến độ tả xem, hữu xem. Thật là khủng khiếp a, bên tai của nàng làm sao có thể nghe thấy thanh âm nam nhân? Có quỷ sao? Da đầu nàng run lên.

Còn không ngồi xuống, chẳng lẽ muốn văn võ đại quan cứ thế quỳ xuống sao? Một lúc sau tiếng nói trầm thấp không hờn giận lại vang lên bên tai.

Nàng kích động cuối cùng chống lại ánh mắt Nghiêm Luân, cũng đồng thời nghe ra là thanh âm của hắn. Nhưng vấn đề là, cái miệng của hắn rõ ràng là đang khép lại nha!

Đúng rồi, cổ đại có công phu như vậy , giống trong tiểu thuyết võ hiệp đã viết , nhưng là rất dọa người! Nàng tức giận trừng hắn, đã thấy mắt hắn bình tĩnh bất động, liếc long ỷ phía sau nàng một cái.

Hảo hảo hảo, an vị! Nàng tức giận lại cho hắn một cái xem thường siêu cấp lớn, lại lấy ngón trỏ chỉ chỉ của nàng lỗ tai, sau đó lấy hai tay đánh cái “×”, hy vọng hắn đừng nữa dọa nàng.

Nhưng chính là con ngươi đen bán mị này lại ở bên tai nàng toát ra thanh âm : mau ngồi!
Đã hiểu!

Nàng không tiếng động cắn răng đáp lại, ngồi xuống.Hắn cũng lại tao nhã dựa vào cái ghế phía . Tốt xấu gì hiện tại nàng cũng coi như khách mời diễn xuất, cũng không thể thái quá .

Bình loạn a, bình loạn a

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s