NKH C1.2


Chương 1.2

Chuồn ra ngoài cung gây chuyện thị phi đã đủ làm cho mọi người đau đầu ,còn có một thân trang phục kì dị nàng lấy ở đâu ra.Cái thứ đồ này sao lại ngắn như cái yếm , bó sát làm cho các nàng khi nhìn thấy đều phải hít vào một ngụm lãnh khí.

Cho nên, Ngôn Tuyên Nhi có thể nói là bị các nàng ba chân bốn cẳng làm trần như nhộng, sắp bị các nàng cởi hết , nàng vội vàng nhảy vào trong bồn tắm, tuy rằng đều là nữ, nhưng nàng vẫn cảm thấy không được tự nhiên.

Nhưng không nghĩ tới, các cô nương này lại rắc đầy cánh hoa hồng vào trong nước. Hương khí xông thẳng khiến nàng hắt xì thật mạnh. Khi nàng nắm cái mũi liều mình hắt xì ,tay các nàng còn sờ soạng đi lên, bắt đầu giúp nàng tẩy rửa thân thể , thật sự là đủ!
“Các ngươi làm gì? Mau tránh ra! Đừng loạn chạm vào a, sẽ ngứa, ha ha ha…… Không cần…… Ha ha ha……”

Nàng xấu hổ không được tự nhiên muốn trốn. Sau vài lần lại bị chạm đến cười không ngừng, nhưng hơn mười hai cánh tay vẫn ở trên người nàng chà xát xoa bóp nhẹ nhàng , một bên còn nói xin lỗi với nàng,

“Thời gian sắp không kịp nữa rồi. Thỉnh bệ hạ thứ lỗi.”

“A — a nha — cái gì cùng cái gì cơ.”

Nàng nổi da gà , da đầu run lên,dù tại đây hô thật to nhưng cũng không ai thèm để ý , vẫn tiếp tục công việc của mình , nàng vùng vẫy khiến nước bắn ra ướt hết các cung nữ

“Đã đến giờ mẹo, mau! Mau!”

Phẩm Hoài cùng Nghị Dung vội vàng đem chủ tử từ ôn trì đi ra. Mọi người luống cuống tay chân, giúp nàng lau khô thân mình, mặc yếm vào cho nàng, áo đơn, một tầng lại một tầng quần áo dài trên thân thể của nàng. Không chỉ vậy , vài cung nữ cũng vội vàng chà lau mái tóc dài ướt sũng .

“Mau a! Mau.”

Một đám người vây quanh nàng đi đến phía trước. Nàng bị biến thành hảo khẩn trương, hơn nữa, trực giác nói cho nàng, nàng giống như đang ở trong mơ , mấy người mặc cổ trang này thực ra là người hay quỷ? Nàng thật sự sợ hãi, mơ mơ hồ hồ tùy ý các nàng .

“Sắc mặt bệ hạ kém như vậy, có nên gọi thái y không a?”

“Không kịp a. Nhiếp chính vương lập tức đi tới, bộ dáng này có lẽ không thể gặp.”

Phẩm Hoài cùng Nghị Dung đều vội vàng giúp nàng chải đầu, vài người còn lại vội vàng trang điểm trên mặt nàng. Ngôn Tuyên Nhi muốn nói, nhưng môi đang được tô son, muốn động, bột nước sẽ bị loang ra ngoài. Hai tay nàng cũng bị mấy cung nữ giúp đeo nhẫn , cổ thêm mấy chiếc vòng quý giá , một loạt người qua lại. Ngôn Tuyên Nhi bất quá chỉ ngồi ngay ngắn tại vị trí cũ nhưng đầu đã cảm thấy cháng váng .

Rốt cục, nàng giống như một chú chim khổng tước xinh đẹp được đỡ dậy , tùy ý để đám cung nữ dìu –

“Bệ hạ!”

Các cung nữ kinh hô một tiếng làm nàng sợ tới mức hoa dung thất sắc suýt nữa thì ngã ra ghế.

Cái quỷ quái này chắc là mũ phượng đi? Chả lẽ muốn nàng bị nặng chết không đền mạng sao?

Khắc long phượng, xung quanh có đính châu báu điền kim , cúi xuống có rèm che, ngẩng lên một chút thì rung rung rất thú vị , nhưng mà thật nặng chết người đi.

Còn có, nàng một thân quần áo kim quang lấp lánh, màu vàng chói mắt , bên hông buộc ngọc bội quý giá, váy dài hồng la, còn có một cái phi khăn vắt qua vai, quả thực có thể đi diễn Võ Tắc Thiên!

“Quân vô hí ngôn, xem ra bệ hạ lại nuốt lời.”

Nuốt lời? Ngôn Tuyên Nhi nhìn lại nơi phát ra thanh âm, chỉ thấy một nam tử tao nhã đứng lặng trước cửa, tuấn mạo hơn người, một thân cẩm bào màu tím , màu da như ngọc, toàn thân cao thấp tản ra một cỗ hơi thở tôn quý .

“Nhiếp chính vương.”

Bình loạn a, bình loạn a

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s